Cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Hồng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí những người đã từng sống và chiến đấu giữa bom đạn. Trong khuôn khổ Chiến dịch “Ký ức sống mãi”, chúng tôi có dịp gặp gỡ cô Trần Thị Hồng, cựu Thanh niên xung phong từng trực tiếp làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến lửa Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ. Những năm tháng không thể nào quên
Cô Hồng nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi. Lúc ấy, cô cùng hàng trăm nam nữ thanh niên khác rời quê hương, khoác ba lô lên đường với niềm tin giản dị: “Đất nước cần thì mình đi”. Nhiệm vụ của đơn vị cô là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến và cáng thương binh trong những đêm mưa rừng Trường Sơn. Bom địch đánh ngày đánh đêm, có những đoạn đường vừa san xong lại bị cày nát, nhưng không ai bỏ vị trí.
Cô kể: “Có những đêm, cả tiểu đội nằm ép mình dưới hầm tránh bom, sáng ra lại đứng dậy tiếp tục làm đường. Sợ chứ, nhưng nghĩ đến bộ đội ngoài mặt trận đang chờ đạn, chờ lương thực, không ai cho phép mình lùi bước.”
Điều khiến cô Hồng nhớ nhất không phải là bom đạn, mà là tình đồng đội. Khi có người bị thương, cả đơn vị thay nhau chăm sóc. Những bữa cơm vội chỉ có sắn luộc, muối vừng nhưng luôn tràn đầy tiếng cười.
Nhiều đồng đội của cô đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Mỗi lần nhắc đến, cô lặng đi một lúc rồi nói chậm rãi: “Họ đã gửi lại tuổi xuân để chúng ta có hòa bình hôm nay.”
Thông điệp gửi thế hệ trẻ
Qua câu chuyện của cô Trần Thị Hồng, thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của sự hy sinh, cống hiến thầm lặng của biết bao con người trong những năm tháng gian khổ.
Chiến dịch “Ký ức sống mãi” chính là cầu nối để những câu chuyện thời hoa lửa được gìn giữ, lan tỏa và trở thành bài học sống động về lòng yêu nước, trách nhiệm và lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.


