Cựu Thanh niên xung phong

Cựu thanh niên xung phong - Trần Thị Thành

Năm 1966, tuyến đường 12A bị bom Mỹ cày xới, Đại đội phó Trần Thị Thành nhận nhiệm vụ thông tuyến. Khi thấy quả bom nổ chậm nằm ngay giữa đường, trong lúc đồng đội đang hoang mang, bà Thành đã bước lên quả bom, đứng thẳng và hát to để trấn an mọi người, vừa hát vừa chỉ huy san lấp. Khi xe thông, quả bom mới nổ, tạo nên giai thoại về "Thành thép"

Quảng Trị10/04/2026Phan Thị Hằng (Trường Cao đẳng Y tế Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những cái tên đã hóa thành huyền thoại, tạc vào lịch sử dân tộc như những biểu tượng của lòng dũng cảm. Một trong số đó là bà Trần Thị Thành – người con gái Quảng Bình, người "thiếu nữ thép" đã cùng đồng đội viết nên bản hùng ca trên tuyến lửa 12A.

Năm 1966, giữa lúc cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ vào miền Bắc diễn ra ác liệt nhất, Đại đội TNXP C759 do bà Trần Thị Thành làm Chính trị viên nhận nhiệm vụ tối cấp: giữ vững huyết mạch giao thông từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Đây là "tọa độ lửa" bị đánh phá không kể ngày đêm. Khẩu hiệu của đơn vị lúc bấy giờ chỉ có một: "Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc".

Câu chuyện lay động lòng người nhất chính là khoảnh khắc bà Thành đứng trên quả bom nổ chậm. Đêm đó, một "trận bão" (mật danh chỉ đoàn xe vận tải quân sự) sắp đi qua, nhưng trên tuyến đường huyết mạch lại xuất hiện những quả bom nổ chậm chưa kịp xử lý. Giữa khói bụi và hiểm nguy cận kề, bà Thành đã đưa ra một quyết định táo bạo: leo lên quả bom, đứng thẳng người và hát thật to.

Tiếng hát của bà giữa rừng núi Trường Sơn không chỉ để trấn an đồng đội đang hối hả san lấp hố bom mà còn như một lời thách thức với cái chết. Bà từng chia sẻ: "Bom nổ thì tôi bay, nhưng nếu tôi sợ thì chiến sĩ cấp dưới biết dựa vào ai?". Chỉ khi đoàn xe cuối cùng vượt qua an toàn, bà mới rời đi; và ngay sau đó, quả bom phát nổ, phá tan cả một ngọn đồi phía sau.

Sự khốc liệt của chiến trường không chỉ có bom đạn mà còn là những nỗi đau chia ly tại Đồi 37, nơi bà và đồng đội phải nén lòng để đoàn xe đi qua trên chính nơi những người bạn mình vừa ngã xuống do bom vùi lấp. Những ký ức ấy, dù hàng chục năm trôi qua, vẫn luôn khiến bà nghẹn ngào mỗi khi nhắc lại.

Hôm nay, ở tuổi xế chiều, bà Trần Thị Thành vẫn giữ nguyên cốt cách của một người lính Trường Sơn. Câu chuyện về người thiếu nữ hát trên quả bom không chỉ là niềm tự hào của người dân Quảng Bình mà còn là bài học sâu sắc về bản lĩnh và khát vọng cống hiến cho thế hệ trẻ hôm nay. Bà chính là một "đóa hoa lửa" rực rỡ, góp phần giữ cho mạch máu Tổ quốc luôn thông suốt để đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn