CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TRẦN THỊ THÔNG (TIỂU ĐỘI 2, C117, ĐỘI 65 TNXP NGHỆ AN)
1. Cuộc gặp gỡ bên hành trình "Ký ức sống mãi"
Trong khuôn khổ Chiến dịch “Ký ức sống mãi” do Đoàn xã/Trường triển khai, đội hình thanh niên tình nguyện chúng em đã có cơ duyên được đến thăm và trò chuyện cùng bác Trần Thị Thông – người may mắn sống sót duy nhất trong trận bom tàn khốc sáng ngày 31 tháng 10 năm 1968 tại tọa độ lửa Truông Bồn (xã Mỹ Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An).
Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, người cựu TNXP năm xưa nay đã ở tuổi xưa nay hiếm, mái tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn ánh lên rực rỡ khi nhớ về những năm tháng thanh xuân dâng trọn cho Tổ quốc. Bằng công cụ AI chuyển hóa giọng nói thành văn bản cùng máy quay cá nhân, chúng em đã cẩn thận ghi lại từng lời kể nghẹn ngào của bác:
“Ngày ấy, Truông Bồn là ‘huyệt đạo’ giao thông vô cùng ác liệt. Địch trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt con đường tiếp tế cho miền Nam. Bất chấp hiểm nguy, Tiểu đội 2 chúng tôi gồm 14 chiến sĩ (12 nữ, 2 nam) vẫn bám cầu, bám đường. Mới mươi chín, hai mươi tuổi, chị em chúng tôi coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ mong sao đường thông cho xe qua... Sáng 31/10/1968, chỉ vài giờ trước khi lệnh ngừng ném bom miền Bắc có hiệu lực, một trận bom tọa độ thảm khốc đã cướp đi 13 đồng đội thân yêu của tôi. Họ đã ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất, hóa thân vào đất mẹ Truông Bồn...”
(Lời kể của bác Trần Thị Thông – Cựu TNXP Tiểu đội 2, C117)
2. Những kỷ vật biết nói và tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn"
Không chỉ trao cho chúng em những dòng ký ức vô giá, bác Thông còn xúc động cho chúng em xem chiếc cuốc sắt hoen gỉ, chiếc bình tông móp méo và tấm áo xơ sợi chỉ – những kỷ vật đã cùng bác và đồng đội san lấp hố bom dưới mưa bom bão đạn. Kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng ý chí sắt đá: "Đường chưa thông, không tiếc xương máu".
Thế hệ trẻ chúng em khi trực tiếp quan sát, lắng nghe đã không kìm được giọt nước mắt. Đó là bài học lịch sử trực quan nhất, sâu sắc nhất mà không bài giảng lý thuyết nào có thể thay thế được. Ký ức về 13 liệt sĩ TNXP Truông Bồn không chỉ là nỗi đau mất mát, mà là biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, là "Cột mốc vàng" trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc.



