Cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Vân – Bông hoa thời hoa lửa giữa đất An Hiệp anh hùng
Cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Vân – Bông hoa thời hoa lửa giữa đất An Hiệp anh hùng
Ở tuổi xế chiều, bà Trần Thị Vân, cựu Thanh niên xung phong quê xã An Hiệp, tỉnh Vĩnh Long, vẫn giữ dáng vẻ nhanh nhẹn, ánh mắt sáng và giọng nói rắn rỏi như thuở đôi mươi. Dù năm tháng đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng “hoa lửa”, trái tim bà vẫn rung lên tự hào – tự hào vì đã sống trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Năm ấy, khi tiếng gọi thiêng liêng của non sông vang lên, cô gái Trần Thị Vân, tuổi vừa ngoài mười tám, đã gác lại ước mơ tuổi trẻ, từ giã mái nhà thân yêu, khoác trên vai ba lô nhỏ, tình nguyện vào lực lượng Thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của cô và đồng đội là mở đường, tải đạn, tải gạo, dựng lán, chăm sóc thương binh – những công việc tưởng chừng bình dị nhưng lại đầy hiểm nguy giữa bom đạn ngút trời.
Giữa chiến trường khốc liệt, cô gái An Hiệp ngày ấy đã lấy trái tim nóng để đối chọi với bom đạn, lấy niềm tin để chiến thắng sợ hãi. Nhiều lần chứng kiến đồng đội ngã xuống, nước mắt chưa kịp rơi, cô lại siết chặt tay xẻng, tiếp tục mở đường cho đoàn quân ra trận. Những ngày hành quân dưới mưa bom, bữa ăn chỉ là củ sắn, nắm cơm nguội; giấc ngủ vội vã trong hầm đất; vậy mà tiếng cười, tiếng hát vẫn vang lên giữa rừng già, như một khúc ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.
Hòa bình lập lại, bà Trần Thị Vân trở về quê hương, mang theo những ký ức không thể nào quên của một thời máu lửa. Dẫu cơ thể mang thương tích, nhưng bà vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, sống nghĩa tình, luôn tích cực tham gia công tác xã hội, là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Khi được hỏi về những tháng ngày ấy, bà chỉ mỉm cười hiền hậu:
“Tuổi trẻ của tôi không có áo dài, không có phấn son, chỉ có áo nâu và đất đỏ, nhưng đó là quãng đời đẹp nhất – vì tôi đã sống cho Tổ quốc.”
Những câu chuyện của bà Trần Thị Vân không chỉ gợi lại ký ức hào hùng của một thời “hoa lửa”, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay – rằng hòa bình, độc lập không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao con người. Thời hoa lửa ấy đã lùi xa, nhưng ánh sáng của nó vẫn rực rỡ trong lòng người – như ngọn lửa từ trái tim những người như bà Trần Thị Vân, mãi cháy sáng, truyền niềm tự hào và khát vọng cống hiến cho muôn thế hệ mai sau.



