Cựu Thanh niên xung phong

Cựu Thanh niên xung phong Trần Văn Hè

Ông Hè kể: Năm 1967, tôi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người nhưng cũng là lúc tiếng gọi của Tổ quốc vang lên tha thiết nhất. Ngày tôi nhận giấy gọi nhập ngũ, mẹ tôi khóc hết nước mắt vì lo lắng, còn cha tôi lặng lẽ ra lũy tre sau nhà chọn một cây tre già, chắc chắn nhất. Ông dành cả buổi chiều để vót, hơ lửa tạo độ cong vừa vặn với tay cầm của tôi. "Con đi chân cứng đá mềm, chiếc gậy này sẽ thay cha bên cạnh con," ông nói khi trao gậy cho tôi giữa sân đình.

Phú Thọ28/01/2026Hà Thanh Đạt (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Mai Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hè kể: Năm 1967, tôi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người nhưng cũng là lúc tiếng gọi của Tổ quốc vang lên tha thiết nhất. Ngày tôi nhận giấy gọi nhập ngũ, mẹ tôi khóc hết nước mắt vì lo lắng, còn cha tôi lặng lẽ ra lũy tre sau nhà chọn một cây tre già, chắc chắn nhất. Ông dành cả buổi chiều để vót, hơ lửa tạo độ cong vừa vặn với tay cầm của tôi. "Con đi chân cứng đá mềm, chiếc gậy này sẽ thay cha bên cạnh con," ông nói khi trao gậy cho tôi giữa sân đình.

Hành trình vào Nam không đơn giản như tôi tưởng. Dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng khắc nghiệt với những dốc dựng đứng, những cơn mưa rừng xối xả làm đất đá nhão nhẹo. Chiếc ba lô trên vai nặng trĩu 30-40kg lương thực và đạn dược dường như muốn kéo ghì tôi xuống vực sâu. Những lúc mệt lả, bắp chân run rẩy không bước nổi, chính chiếc gậy ấy đã trở thành "đôi chân thứ ba". Tôi cắm gậy xuống bùn lấy đà, tựa lưng vào gậy để thở giữa những cơn sốt rét rừng hành hạ.

Có lần đi qua đỉnh đèo mây, sương mù dày đặc không thấy lối, tôi dùng gậy dò đường, tránh được những hố bom lấp lửng. Chiếc gậy tre ấy đã cùng tôi đi qua hàng ngàn cây số, qua những trận đánh ác liệt tại Quảng Trị, đường 9 Nam Lào. Đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chiếc gậy tre nhẵn bóng mồ hôi, chi chít những vết sẹo của thời gian nhưng nó vẫn vững chãi như tinh thần người lính. Nó không còn là một vật dụng vô tri, mà là sợi dây tâm linh kết nối tình gia đình và nghĩa vụ quốc gia.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn