Cựu thanh niên xung phong xông pha trong thời chiến, kiên cường giữa thời bình
Trong ký ức của bà Chi, tình đồng đội nơi chiến trường đã trở thành nguồn động viên vô giá. "Chúng tôi ăn uống thiếu thốn, chỉ có ngô bung, bột sắn, nhưng không ai than thở. Ngay trên công trường, giữa những giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi, đơn vị chúng tôi thành lập đội văn nghệ để hát cho nhau nghe. Những tiếng hát át tiếng bom, giúp chúng tôi quên đi đói khát, quên cả sự ác liệt của chiến tranh".
Bà còn kể về những kỷ niệm vui giữa cuộc chiến: "Ở đơn vị, có quy định bất thành văn là ai ăn một bát cơm phải hát ba bài. Chị em ai cũng thuộc lòng những bài hát cách mạng và hát rất say mê”. Những năm tháng chiến đấu tuy gian khổ nhưng đã để lại trong bà Chi và các cựu TNXP nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Lúc bấy giờ, họ sống trong tập thể, luôn rộn ràng tiếng cười và không ai còn thời gian để nhớ nhà hay lo sợ cái chết, dù biết rằng bất kỳ lúc nào mình cũng có thể bị bom đạn vùi lấp. Đối với cựu TNXP Nguyễn Thị Chi, đó là những tháng ngày gian khó nhưng cũng đẹp đẽ và ý nghĩa nhất trong cuộc đời.



