CỨU THƯƠNG GIỮA MƯA BOM
Trong một trận bom dữ dội tại khu vực trọng điểm Trường Sơn, bác Lê Thanh Nghiêu đã cùng đồng đội trực tiếp tham gia cứu thương, đưa thương binh vượt qua mưa bom đạn để giữ lại sự sống mong manh cho đồng chí mình.
Khi nhắc đến chuyện cứu thương, giọng bác Nghiêu trầm xuống, như thể ký ức ấy vẫn còn đau đáu. “Bom vừa dứt, chúng tôi nghe tiếng gọi yếu ớt trong rừng,” bác kể. Một đồng đội bị sức ép bom, máu thấm đỏ áo, nằm kẹt giữa hố bom còn bốc khói. Không kịp suy nghĩ nhiều, bác cùng hai chiến sĩ khác lao ra, băng qua quãng trống chưa đầy trăm mét nhưng máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. Người viết hình dung cảnh họ cõng thương binh trên cáng tre, mỗi bước đi là một lần nín thở. “Chỉ cần chậm vài phút là mất người,” bác nói. Đưa được thương binh vào hầm an toàn, bác mới nhận ra tay mình run lên vì kiệt sức. Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng cầm súng, có lúc giữ mạng sống cho đồng đội cũng là một trận đánh sinh tử, và với bác Nghiêu, đó là trận đánh không bao giờ quên.


