Cứu thương giữa “tọa độ lửa” – khi tình người vượt qua cái chết
Cứu thương giữa “tọa độ lửa” – khi tình người vượt qua cái chết
Một trong những hình ảnh ám ảnh nhất tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là cảnh cứu thương giữa bom đạn. Khi chiến sự diễn ra ác liệt, thương binh tăng lên từng giờ, trong khi điều kiện y tế gần như bằng không.
Các y sĩ, quân y phải làm việc trong hầm sâu, ánh sáng yếu ớt, thuốc men thiếu thốn. Có những ca phẫu thuật được thực hiện chỉ bằng dao mổ thô sơ, không thuốc mê, không kháng sinh. Người bị thương cắn chặt khăn vải để chịu đựng đau đớn, không kêu một tiếng, bởi chỉ một âm thanh nhỏ cũng có thể khiến hầm bị lộ.
Nhiều chiến sĩ dù bị thương nhẹ vẫn xin ở lại chiến đấu, nhường cáng cứu thương cho đồng đội nặng hơn. Có người vừa được băng bó xong đã quay lại vị trí chiến đấu, coi việc sống sót của đồng đội là mệnh lệnh cao hơn mạng sống của chính mình.
Một cựu quân y sau này kể lại:
“Có những đêm, chúng tôi cứu được một người thì lại mất đi hai người khác. Nhưng không ai cho phép mình gục ngã.”
Chính trong những hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội đã tỏa sáng như ngọn lửa ấm áp giữa địa ngục chiến tranh, trở thành sức mạnh tinh thần to lớn giúp bộ đội trụ vững suốt 81 ngày đêm.


