Cựu TNXP Hà Tĩnh: Vẹn nguyên ký ức một thời hoa lửa
Thông qua ký ức của cựu thanh niên xung phong Bùi Thị Thịnh cùng các đồng đội tại Ngã ba Đồng Lộc, bài viết tái hiện những năm tháng chiến đấu ác liệt trên tuyến lửa Hà Tĩnh. Dưới mưa bom bão đạn, lực lượng thanh niên xung phong đã kiên cường bảo đảm mạch máu giao thông, góp phần chi viện cho tiền tuyến miền Nam và viết nên huyền thoại Đồng Lộc.
Năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, Bùi Thị Thịnh tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong theo tiếng gọi của Trung ương Đoàn. Sau hai năm làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị, đầu năm 1967 bà được điều về Tổng đội 55 - P18 hoạt động tại Ngã ba Đồng Lộc, một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ.
Tại đây, bà lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị như Đại đội phó Đại đội 558, cán bộ trực Đảng của Tổng đội và đến năm 1972 giữ chức Tổng đội phó Tổng đội 55 - P18. Trong suốt những năm tháng ác liệt nhất từ 1968 đến 1972, bà cùng hàng nghìn thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe và bảo đảm giao thông thông suốt trên tuyến huyết mạch.
Trong ký ức của bà, những ngày chiến đấu ở Đồng Lộc là chuỗi ngày gian khổ nhưng đầy tự hào. Mỗi khi bom vừa dứt, các đội viên lại lao ra mặt đường làm hoa tiêu, dẫn xe vượt trọng điểm. Biết rằng có thể hy sinh bất cứ lúc nào, nhưng ai cũng tình nguyện nhận phần việc nguy hiểm nhất để giữ cho dòng xe chi viện không bị gián đoạn.
Điều khiến bà day dứt nhất cho đến hôm nay là sự hy sinh của biết bao đồng đội. Hai ký ức đau thương không bao giờ phai nhạt là ngày 24/7/1968, khi 10 nữ thanh niên xung phong Tiểu đội 4, Đại đội 552 anh dũng hy sinh, và ngày 13/11/1972, khi 23 chiến sĩ Đại đội 555 ngã xuống tại đồi Con Công. Mỗi lần nhắc lại, người nữ cựu thanh niên xung phong vẫn không cầm được nước mắt.
Cùng chia sẻ ký ức ấy còn có cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hòe, nguyên đội viên Đại đội 557. Bà tham gia chiến đấu khi tuổi còn rất trẻ, mang trên mình thương tật hạng 1/4 sau chiến tranh. Đối với bà, được trở về là điều may mắn lớn nhất, bởi rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Đồng Lộc. Vì vậy, mỗi dịp tháng Bảy hay những ngày kỷ niệm, bà đều trở lại chiến trường xưa để tưởng nhớ những người đã hy sinh.
Trong hồi ức của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Xuân Lứ, nguyên Đội trưởng Đội rà phá bom mìn Phòng Giao thông Can Lộc, lực lượng thanh niên xung phong và các đơn vị bảo đảm giao thông luôn sát cánh bên nhau giữa mưa bom bão đạn. Chỉ trong khoảng thời gian từ tháng 4 đến tháng 10 năm 1968, không quân Mỹ đã ném xuống khu vực Ngã ba Đồng Lộc hơn 50.000 quả bom các loại, đánh phá gần như mỗi ngày nhằm cắt đứt tuyến vận tải chiến lược. Dẫu vậy, các lực lượng vẫn kiên cường bám đường, bảo đảm xe ra tiền tuyến.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Đồng Lộc hôm nay đã đổi thay, nhưng trong lòng những cựu thanh niên xung phong, nơi đây vẫn là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần cống hiến và sự hy sinh vì độc lập dân tộc. Trở về cuộc sống đời thường, họ vẫn tiếp tục phát huy phẩm chất của tuổi trẻ xung phong, tích cực tham gia các hoạt động xã hội, giáo dục truyền thống và truyền ngọn lửa yêu nước cho các thế hệ hôm nay.



