Cựu Thanh niên xung phong

Cựu TNXP Nguyễn Thị Hoè

Trong chuyến gặp gỡ các cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp được lắng nghe câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòe, sinh năm 1944, dân tộc Kinh, hiện đang sinh sống tại khu Trung Tâm, thị trấn Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Dù tuổi đã ngoài tám mươi, ký ức về những năm tháng thanh xuân cống hiến trong lực lượng Thanh niên xung phong vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bà.

Lai Châu17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà kể rằng, năm 1962, khi vừa bước sang tuổi mười tám, bà tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Những năm ấy, đất nước còn nhiều khó khăn, sức trẻ được huy động đến những nơi gian khổ nhất để xây dựng các công trình phục vụ sự phát triển của đất nước. Bà được phân công làm nhiệm vụ tại Công trường 136, C100 ở Ninh Bình, Hòa Bình, sau đó tiếp tục công tác tại 426 Lai Châu. Suốt 8 năm, từ năm 1962 đến năm 1970, bà cùng đồng đội gắn bó với những công trình, những tuyến đường và những vùng núi còn nhiều thiếu thốn.

Theo lời bà, cuộc sống của Thanh niên xung phong khi ấy vô cùng gian khổ. Nơi ở chỉ là những lán trại tạm bợ giữa núi rừng, bữa ăn đạm bạc với cơm độn và rau rừng. Mỗi ngày, từ sáng sớm đến khi trời tối, mọi người đều miệt mài lao động. Có những ngày nắng gắt, có những hôm mưa rừng kéo dài, đường lầy lội nhưng công việc vẫn không thể dừng lại. Đôi bàn tay của những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi sớm chai sạn vì cuốc đất, khiêng đá, vận chuyển vật liệu và tham gia xây dựng các công trình.

Khi nhắc đến những năm tháng ấy, điều khiến bà xúc động nhất không phải là những khó khăn đã trải qua mà là tình đồng đội. Mọi người luôn yêu thương, giúp đỡ nhau như người thân trong gia đình. Có miếng cơm ngon cùng chia sẻ, có việc nặng cùng gánh vác. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm nghị lực để họ hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Lắng nghe câu chuyện của bà, tôi cảm nhận được niềm tự hào ánh lên trong từng lời kể. Đó không phải là niềm tự hào về những thành tích lớn lao, mà là niềm hạnh phúc của một người đã dành cả tuổi trẻ để cống hiến cho quê hương, đất nước. Với bà, được khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong và góp một phần công sức vào những công trình của Tổ quốc đã là điều đáng quý nhất trong cuộc đời.

Trước khi kết thúc câu chuyện, bà nhẹ nhàng gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay: "Các cháu được sống trong hòa bình là điều rất may mắn. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Mỗi thời đại đều có cách để cống hiến, chỉ cần các cháu luôn giữ trong mình lòng yêu nước và tinh thần vượt khó thì sẽ góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp."

Rời cuộc gặp, tôi mang theo nhiều cảm xúc. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòe không chỉ giúp tôi hiểu hơn về những năm tháng gian khổ của lực lượng Thanh niên xung phong, mà còn nhắc nhở rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong chiến tranh mà còn được gìn giữ bằng tinh thần cống hiến, trách nhiệm và khát vọng dựng xây quê hương trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn