Cựu Thanh niên xung phong

Cựu TNXP Nguyễn Thị Linh - Đôi mắt khép lại, ký ức Trường Sơn còn mãi

Bà Nguyễn Thị Linh là cựu nữ Thanh niên xung phong quê Hà Tĩnh. Năm 1969, khi mới 19 tuổi, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ trên đường 15 và đường 21 – những tuyến giao thông chiến lược chi viện cho chiến trường miền Nam. Sau hơn ba năm mở đường, san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải, bà trở về cuộc sống đời thường. Năm 2008, bà bị mù hoàn toàn do bệnh võng mạc, nhưng vẫn lạc quan chăm sóc mẹ già hơn 100 tuổi và luôn tự hào về những năm tháng cống hiến c

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở cuối xóm Bình Tiến, Hà Tĩnh, mỗi sáng người ta vẫn thấy bà Nguyễn Thị Linh lần từng bước chân quen thuộc để chuẩn bị bữa cơm cho mẹ già.

Đôi mắt của bà đã không còn nhìn thấy ánh sáng.

Nhưng trong ký ức của người nữ Thanh niên xung phong ấy, những cung đường Trường Sơn năm nào vẫn hiện lên rõ mồn một.

Bà kể:

"Tôi không còn nhìn thấy bầu trời hôm nay, nhưng vẫn nhớ rất rõ màu đỏ của đất Trường Sơn sau mỗi trận bom."

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, Nguyễn Thị Linh viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Gia đình nghèo.

Cha mẹ thương con gái.

Nhưng bà vẫn quyết tâm lên đường.

Đơn vị của bà được giao nhiệm vụ trên tuyến đường 15 và đường 21 – những huyết mạch vận chuyển vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.

Công việc của các nữ Thanh niên xung phong bắt đầu ngay sau mỗi đợt ném bom.

Tiếng còi báo yên vừa dứt.

Tất cả lập tức mang cuốc, xẻng lao ra mặt đường.

Có người san đất.

Có người kéo đá.

Có người dựng lại cọc tiêu.

Có người dẫn từng đoàn xe vượt qua những đoạn đường vừa bị bom cày nát.

Bà nhớ nhất những đêm đứng gác barie.

Mưa rừng xối xả.

Bom nổ không ngớt.

Nhưng đoàn xe vẫn phải đi.

Bà và đồng đội cầm đèn tín hiệu, đứng giữa màn đêm chỉ đường cho từng chiếc xe vượt qua.

Có lần, một người đồng đội đang làm nhiệm vụ thì trúng bom và hy sinh ngay bên đường.

Không ai có thời gian để khóc.

Mọi người chỉ kịp phủ tấm tăng lên người bạn rồi tiếp tục san đường.

Bà nghẹn ngào:

"Nếu con đường tắc lại, hàng nghìn chiến sĩ phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực."

Sau hơn ba năm làm nhiệm vụ, bà xuất ngũ.

Những tưởng cuộc sống sẽ bình yên.

Nhưng số phận lại thử thách người nữ cựu Thanh niên xung phong.

Bà không lập gia đình.

Năm 2008, căn bệnh bong võng mạc khiến bà mất hoàn toàn thị lực.

Ánh sáng vụt tắt.

Nhưng nghị lực thì không.

Ngày ngày, bà vẫn tự lần mò nấu cơm, giặt giũ và chăm sóc người mẹ đã ngoài một trăm tuổi.

Có người hỏi:

"Bà có bao giờ thấy mình thiệt thòi không?"

Bà mỉm cười:

"Ngày xưa bom đạn không làm tôi chùn bước thì hôm nay bóng tối cũng không thể làm tôi gục ngã."

Trong căn nhà nhỏ chỉ có hai mẹ con, cuộc sống còn nhiều khó khăn.

Thế nhưng điều khiến bà hạnh phúc nhất là mỗi dịp 27/7 hay các buổi gặp mặt cựu TNXP, vẫn có những đoàn viên, học sinh đến thăm.

Bà kể cho các em nghe về những đêm mở đường.

Về những người đồng đội mãi mãi tuổi đôi mươi.

Và về một thời mà tuổi trẻ được đo bằng từng mét đường được giữ thông giữa mưa bom.

Cuối câu chuyện, bà luôn nhắn nhủ:

"Các cháu hôm nay có thể không biết tiếng bom là gì. Hãy cố gắng để đất nước mãi mãi không phải nghe tiếng bom nữa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu TNXP Nguyễn Thị Linh - Đôi mắt khép lại, ký ức Trường Sơn còn mãi | Câu chuyện thời hoa lửa