Cựu TNXP Trần Hữu Sáu
Trần Hữu Sáu, lúc đó 20 tuổi, là TNXP thuộc đội Công binh, hoạt động tại tuyến đường chi viện trọng yếu trên đất Quảng Trị năm 1974. Nhiệm vụ của ông là giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn.
Chiều tối tháng 4 năm 1974, Cầu Dã chiến B9 bị bom B-52 đánh hỏng nặng, đứt gãy một nửa. Đoàn xe tăng chở vũ khí đang chờ lệnh vượt sông, thời hạn sửa chữa chỉ vỏn vẹn vài giờ đồng hồ. Ông Ba cùng hai đồng đội được giao nhiệm vụ quan trọng nhất: chắp nối lại dầm và mặt cầu.
Họ làm việc trong im lặng tuyệt đối, sử dụng ròng rọc thô sơ để kéo dầm gỗ nặng trịch vào vị trí. Công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, vì một sai lệch nhỏ sẽ khiến cầu sập dưới sức nặng của xe tăng. Ông Sáu là người nằm dưới chân cầu lầy lội, dùng tay điều chỉnh các chốt nối.
Khi công việc gần hoàn thành, máy bay trinh sát lại xuất hiện, báo hiệu một đợt ném bom mới. Bom nổ, chấn động làm chiếc dầm chính vừa lắp đặt bị lệch. "Không được! Sửa xong rồi!" – Ông Sáu hét lên.
Không kịp chờ bom ngớt, ông Sáu và đồng đội Dũng bò ra khỏi hầm. Giữa tiếng nổ long trời, họ nằm rạp xuống đất, dùng cuốc và búa tạ gõ mạnh vào chốt thép, cố gắng đưa dầm trở lại vị trí. Một quả bom nổ gần, hất tung đất đá làm Dũng bị thương, nhưng ông Sáu đã kịp thời đóng chặt chốt cuối cùng và gia cố bằng dây cáp.
Đúng giờ hẹn, đoàn xe tăng vượt qua cầu an toàn. Nhìn từng chiếc xe từ từ lăn bánh, ông Sáu dựa vào vách hầm, cảm nhận niềm tự hào sâu sắc: họ đã chiến thắng cả bom đạn và thời gian, giữ vững con đường cho tiền tuyến.



