Cựu TNXP Vũ Văn Phước
Nhân vật: Ông Vũ Văn Phước (lúc đó 23 tuổi), Chiến sĩ hậu cần.
Nhiệm vụ: Vận chuyển cơm nóng và nước uống lên chốt trên đỉnh núi cao.
Đơn vị giữ chốt đã chiến đấu liên tục 2 ngày đêm, lương khô đã cạn. Ông Phước quyết tâm phải mang được cơm nóng lên cho đồng đội. Ông chia cơm vào các túi vải, quấn chặt vào người để dùng hơi ấm cơ thể giữ nhiệt.
Đường lên chốt dốc đứng, địch bắn pháo cầm chừng dọc lối đi. Ông Phước phải vừa bò vừa leo, có đoạn phải dùng răng cắn vào cành cây để đu mình lên. Khi ông đến nơi, cơm vẫn còn hơi ấm. Nhìn đồng đội ăn ngon lành, ông quên hết cả mệt nhọc và vết trầy xước khắp người. Với ông, bữa cơm nóng chính là liều thuốc bổ mạnh nhất cho sức chiến đấu của người lính.


