Cựu tù Phú Quốc Hoàng Minh Lý
Tròn 50 năm kể từ khi trở về từ "địa ngục trần gian" sau khi Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình tại Việt Nam được ký kết, mọi thứ trong tâm trí cựu chiến binh - cựu tù Phú Quốc Hoàng Minh Lý (82 tuổi, xã Hưng Nguyên, Nghệ An) vẫn như mới ngày hôm qua.

Tròn 50 năm kể từ khi trở về từ "địa ngục trần gian" sau khi Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình tại Việt Nam được ký kết, mọi thứ trong tâm trí cựu chiến binh - cựu tù Phú Quốc Hoàng Minh Lý (82 tuổi, xã Hưng Nguyên, Nghệ An) vẫn như mới ngày hôm qua.
Năm 1968, Ông Hoàng Minh Lý bị thương nặng và bị địch bắt tại chiến trường Quảng Trị. Những ngày tháng bị giam cầm tại "địa ngục trần gian" Phú Quốc là một cuộc chiến cân não không tiếng súng. Kẻ thù dùng mọi đòn tra tấn dã man nhất, từ đổ nước xà phòng đến giày đinh dẫm đạp, hòng khuất phục ý chí của ông và những người tù cách mạng. Thế nhưng, bằng niềm tin sắt đá vào Đảng và Cách mạng, ông và những người tù cách mạng đã biến nhà giam thành chiến trường, kiên cường đấu tranh đòi dân sinh, bảo vệ khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
Đầu năm 1973, thông tin Hiệp định Paris được ký kết "lọt" vào trại giam đã tạo nên một sự kiện chấn động. Giây phút ấy, những người chiến sĩ cách mạng đã cùng ôm nhau khóc cười trong niềm hạnh phúc vỡ òa vì biết rằng tự do đã đến. Ngày 19/3/1973, trên dòng sông Thạch Hãn lịch sử, những chiến sĩ cách mạng ấy đã cởi bỏ những bộ quần áo do địch phát, lao mình xuống dòng nước bơi về phía bờ Bắc giải phóng, trở về trong vòng tay đón chào của đồng bào.
Đằng sau sự hy sinh của người lính nơi tuyến đầu là hậu phương vững chắc. Ở quê nhà Nghệ An, vợ của Ông Hoàng Minh Lý – bà Ngô Thị Lương – đã phải gánh chịu nỗi đau khi nhận giấy báo tử của ông từ năm 1969. Suốt nhiều năm ròng rã, bà đã một mình nén đau thương, vừa tham gia sản xuất, vừa thờ chồng, phụng dưỡng bố mẹ và nuôi dạy các con thơ dại. Đến tháng 1/1974, khi ông Hoàng Minh Lý bằng xương bằng thịt khoác ba lô bước vào sân nhà, hai vợ chồng chỉ biết đứng lặng nhìn nhau, nước mắt lăn dài trong niềm hạnh phúc đoàn tụ kỳ diệu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, Ông cùng gia đình được sống trong hòa bình, hạnh phúc. Trở về với đời thường, ông vẫn luôn nỗ lực cống hiến cho quê hương, cùng anh em xây dựng Hội chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày. Đứng ở hiện tại nhìn về quá khứ, ông và những đồng đội năm xưa của mình càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do và luôn đau đáu nhớ về những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi ngục tù tăm tối.
Chia sẻ với Chi đoàn Công an xã Hưng Nguyên, Ông mong rằng câu chuyện của ông sẽ là ngọn đuốc tinh thần, tiếp thêm động lực cho thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục gìn giữ, dựng xây và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam ngày càng giàu đẹp.



