"𝐀𝐧𝐡 đ𝐚́𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐚̆́𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐚̣̂𝐧 𝐧𝐚̀𝐲 𝐬𝐞̃ 𝐯𝐞̂̀ 𝐜𝐮̛𝐨̛́𝐢 𝐞𝐦" – 𝐁𝐚̉𝐧 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐜𝐚 đ𝐚̂̃𝐦 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐦𝐚̆́𝐭 𝐯𝐞̂̀ 𝐥𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐮̛́𝐚 𝐜𝐮̉𝐚 𝟓𝟖 𝐧𝐚̆𝐦 𝐤𝐡𝐚̆́𝐜 𝐤𝐡𝐨𝐚̉𝐢 đ𝐨̛̣𝐢 𝐜𝐡𝐨̛̀
"𝐀𝐧𝐡 đ𝐚́𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐚̆́𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐚̣̂𝐧 𝐧𝐚̀𝐲 𝐬𝐞̃ 𝐯𝐞̂̀ 𝐜𝐮̛𝐨̛́𝐢 𝐞𝐦" – 𝐁𝐚̉𝐧 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐜𝐚 đ𝐚̂̃𝐦 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐦𝐚̆́𝐭 𝐯𝐞̂̀ 𝐥𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐮̛́𝐚 𝐜𝐮̉𝐚 𝟓𝟖 𝐧𝐚̆𝐦 𝐤𝐡𝐚̆́𝐜 𝐤𝐡𝐨𝐚̉𝐢 đ𝐨̛̣𝐢 𝐜𝐡𝐨̛̀ - 𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎̣̂𝚗 𝚟𝚘̛́𝚒 𝙽𝚊̆𝚗𝚐 - 𝚂𝚘̂́ 𝟹𝟻
Có những lời hứa mỏng manh như khói sương, vừa nói ra đã tan biến vào hư không. Nhưng cũng có những lời thề nặng hơn đồi núi, dài hơn cả một kiếp người, được tạc vào thời gian bằng máu, bằng nước mắt và bằng thanh xuân của một người con gái.
Câu chuyện về người vợ "không bao giờ cưới" của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên không chỉ là một chuyện tình. Đó là một khúc tráng ca bi ai và tuyệt đẹp, một tượng đài về lòng chung thủy son sắt của người phụ nữ Việt Nam bước ra từ khói lửa chiến tranh, khiến bất cứ ai khi nghe đến cũng không thể kìm được những giọt nước mắt nghẹn ngào.
𝐋𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐞̣𝐧 𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐦𝐮̀𝐚 𝐱𝐮𝐚̂𝐧 𝐯𝐚̀ 𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐱𝐮𝐚̂𝐧 𝐠𝐮̛̉𝐢 𝐥𝐚̣𝐢 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠
Ngược dòng thời gian về gần 60 năm trước, giữa những năm tháng bom rơi đạn lạc, tình yêu của cô dân công hỏa tuyến Nguyễn Thị Lệ và người lính Huỳnh Văn Quên đã nảy mầm giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Họ yêu nhau bằng thứ tình cảm trong trẻo, chân thành và thuần khiết nhất của những người thanh niên chung lý tưởng cứu nước.
Trước ngày lên đường tham gia Chiến dịch Mậu Thân năm 1968, người lính trẻ nắm lấy tay người con gái mình thương. Không có nhẫn cỏ trao tay, không một mâm trầu cau sính lễ, cũng chẳng biết chuyến đi này bao giờ mới trở lại, tài sản duy nhất ông để lại cho bà là một lời hẹn ước: "𝘼𝙣𝙝 đánh 𝙩𝙝𝙖̆́𝙣𝙜 𝙩𝙧𝙖̣̂𝙣 𝙣𝙖̀𝙮 𝙧𝙤̂̀𝙞 𝙖𝙣𝙝 𝙨𝙚̃ 𝙫𝙚̂̀ 𝙘𝙪̛𝙤̛́𝙞 𝙚𝙢".
Cô gái đôi mươi ngày ấy không khóc, kiên cường nén nỗi niềm riêng để tiễn người yêu ra trận. Bà chỉ kịp đáp lại bằng tất cả sinh mệnh và trái tim mình: "𝑬𝒎 𝒔𝒆̃ đ𝒐̛̣𝒊 𝒂𝒏𝒉 𝒗𝒆̂̀".
Nhưng ai ngờ đâu, cái nắm tay ấy lại là lần cuối cùng, và cái chớp mắt chia ly ngày hôm đó lại kéo dài bằng cả một đời người. Ông Quên đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, để lại đằng sau lời hứa về một đám cưới dở dang, để lại người thương vò võ một mình giữa những mùa xuân vắng bóng anh.
"𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐚 đ𝐚̃ 𝐡𝐞̣𝐧 𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐯𝐨̛́𝐢 mình 𝐫𝐨̂̀𝐢, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐡𝐢̃ đ𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐥𝐚̂́𝐲 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐧𝐮̛̃𝐚"
Khi tiếng súng bớt dần rồi ngừng hẳn, những người lính lục tục trở về, nhưng trong đoàn người nườm nượp ấy không có bóng dáng người bà yêu. Bà Lệ cứ thế chờ đợi, từ hy vọng đến khắc khoải, rồi lại từ khắc khoải đọng thành nỗi đau xé tâm can khi biết anh mãi mãi không về.
Tuổi thanh xuân trôi qua, người con gái tuổi đôi mươi ngày nào dần bước sang tuổi ba mươi, bốn mươi, rồi năm mươi... Không ít người đàn ông tìm đến ngỏ lời san sẻ, gia đình ông Quên cũng xót xa khuyên bà bước thêm bước nữa để có chỗ nương tựa lúc tuổi già. Nhưng bà đều lắc đầu từ chối. Bà nói một câu mà thấu tận trời xanh: "𝑺𝒐̂́𝒏𝒈 𝒄𝒉𝒆̂́𝒕 𝒄𝒖̃𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒕𝒉𝒐̂𝒊. 𝑻𝒐̂𝒊 𝒉𝒖̛́𝒂 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒂𝒊 𝒕𝒉𝒊̀ 𝒄𝒉𝒊̉ 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊".
Chỉ với một lời hứa "Đợi anh về", bà tự nguyện khép lại cánh cửa hạnh phúc cá nhân, giam thanh xuân của mình vào ký ức.
Không một tấm giấy đăng ký kết hôn, không một lần được mặc áo cô dâu, nhưng suốt 58 năm qua, bà sống trọn đạo nghĩa của một người vợ hiền, một người dâu thảo nhà họ Huỳnh. Bà thay ông phụng dưỡng cha mẹ già lúc ốm đau, quàng khăn tang khi ông bà khuất núi, và cẩn thận lo từng cái giỗ chạp cho ông. Gia đình ông Quên chưa bao giờ xem bà là người ngoài, trong mắt họ, bà mãi mãi là người con dâu dâu trưởng thiêng liêng và đáng kính nhất.
Kỷ vật tình yêu của họ chẳng có gì nhiều nhặn ngoài đôi bông tai mẹ liệt sĩ trao tặng và mấy vần thơ ông chép vội từ chiến trường mà bà đã thuộc nằm lòng:
"Thư về mong đợi thư lên
Thư đi đừng lạc, anh chờ nghen thư".
"𝐂𝐮𝐨̂́𝐢 𝐜𝐮̀𝐧𝐠, 𝐞𝐦 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 đ𝐨̛̣𝐢 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐚𝐧𝐡 𝐯𝐞̂̀..."
Ở cái tuổi 79, trải qua một trận tai biến khiến sức khỏe suy kiệt, bước đi không còn vững, thế nhưng trí nhớ của bà về ông Quên vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Suốt 58 năm qua, bà nương tựa vào người con gái nuôi với một ước nguyện duy nhất trước khi nhắm mắt xuôi tay: Tìm được hài cốt của người mình thương.
Và rồi, phép màu đã đến vào những ngày tháng 7 năm nay, khi lực lượng chức năng báo tin đã tìm thấy hài cốt nghi của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên tại hố chôn tập thể ở Công viên Lê Thị Riêng. Nhận được cuộc gọi lịch sử ấy, người đàn bà mang trên mình ngót nghét 80 năm cuộc đời, với mái tóc đã bạc trắng như mây, gần như thức trắng đêm và bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Bà khóc vì những tủi hờn của đằng đẵng sáu thập kỷ xa cách, khóc vì xót thương người yêu nằm lạnh lẽo dưới lớp đất sâu suốt ngần ấy năm, và khóc vì tâm nguyện cuối đời đã thành sự thật. Đưa bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve kỷ vật, bà nghẹn ngào: "𝐶𝑢𝑜̂́𝑖 𝑐𝑢̀𝑛𝑔, 𝑒𝑚 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑢̛̃ 𝑡𝑟𝑜̣𝑛 𝑙𝑜̛̀𝑖 ℎ𝑢̛́𝑎 𝑛𝑎̆𝑚 𝑥𝑢̛𝑎: 𝐸𝑚 đ𝑜̛̣𝑖 𝑎𝑛ℎ 𝑣𝑒̂̀".
Chiến tranh đã cướp đi sinh mệnh của người lính trẻ, cướp đi thanh xuân của người con gái, cướp đi một đám cưới ngập tràn hạnh phúc. Nhưng đạn bom tàn khốc không thể nào giết chết được tình yêu bất tử của họ.
58 năm – một con số đủ để một đời người sinh ra, lớn lên và già cỗi. Nhưng 58 năm ấy, tình yêu của bà Nguyễn Thị Lệ dành cho liệt sĩ Huỳnh Văn Quên chưa một ngày phai nhạt. Câu chuyện của ông bà khiến ta thấu hiểu đến tận cùng cái giá của hòa bình, sự hy sinh vĩ đại của thế hệ đi trước, và trên hết, là vẻ đẹp chói lọi của tình yêu, lòng thủy chung son sắt.
Ông Quên đã không thất hứa. Dù phải mất 58 năm, anh cũng đã "về" bên người con gái anh yêu. Và bà, người vợ không bao giờ cưới ấy, đã dùng cả một đời người để chứng minh rằng: 𝐓𝐢̀𝐧𝐡 𝐲𝐞̂𝐮 đích 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐥𝐚̀ 𝐭𝐡𝐮̛́ 𝐝𝐮𝐲 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐜𝐨̃𝐢 đời 𝐧𝐚̀𝐲 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̆́𝐧𝐠 được 𝐜𝐚̉ 𝐜𝐚́𝐢 𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 𝐯𝐚̀ 𝐭𝐡𝐨̛̀𝐢 𝐠𝐢𝐚𝐧.
Khép lại câu chuyện tình yêu mang hình hài đất nước ấy, lòng người cõi tạm chợt lặng đi, nghẹn ngào và thức tỉnh. Bầu trời bình yên ta đang hít thở hôm nay, những bữa cơm gia đình đoàn tụ, hay những cái nắm tay dạo phố trọn vẹn của tuổi trẻ thời bình... tuyệt nhiên không phải là một món quà hiển nhiên của tạo hóa. Đó là một cái giá quá đắt, được đánh đổi bằng máu xương của những người lính như liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, và bằng cả suối nước mắt cạn khô, bằng thanh xuân héo mòn trong lặng lẽ của những người phụ nữ như bà Lệ.
Xin hãy nhắc nhớ nhau rằng, hòa bình không chỉ là một danh từ vô tri được ghi chép trong sách lịch sử. Hòa bình là một đám cưới vĩnh viễn không thể diễn ra, là một lời hứa "đợi anh về" kéo dài đến hơn nửa thế kỷ. Xin hãy trân trọng, nâng niu và gìn giữ từng hơi thở của tự do, bởi để chúng ta được nắm tay người mình yêu trọn vẹn tới đầu bạc răng long, đã có những người như ông, như bà phải buông tay nhau ra mãi mãi...



