Cựu chiến binh

ĐÁ ĐƠM HOA TRÊN CỔNG TRỜI MÈO VẠC

Có những miền đất mà cái lạnh ngấm sâu vào từng tấc đá, nơi sương muối mờ thẳm bao phủ những đỉnh núi tai mèo nhọn sắc như chông. Ở thôn Bản Khoan, xã Thượng Nông, khi cơn gió lạnh đầu mùa tràn về qua các khe núi, cựu chiến binh Vương Văn Cuống lại lặng lẽ nhấp chén trà ấm, đôi mắt nhìn về phía xa xăm. Ở người già hiền lành ấy là cả một thời tuổi trẻ rực lửa gắn liền với dải đất biên cương Mèo Vạc kiên cường.

Tuyên Quang10/08/2026Xã Thượng Nông (Đoàn xã Thượng Nông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những miền đất mà cái lạnh ngấm sâu vào từng tấc đá, nơi sương muối mờ thẳm bao phủ những đỉnh núi tai mèo nhọn sắc như chông. Ở thôn Bản Khoan, xã Thượng Nông, khi cơn gió lạnh đầu mùa tràn về qua các khe núi, cựu chiến binh Vương Văn Cuống lại lặng lẽ nhấp chén trà ấm, đôi mắt nhìn về phía xa xăm. Ở người già hiền lành ấy là cả một thời tuổi trẻ rực lửa gắn liền với dải đất biên cương Mèo Vạc kiên cường.

Sinh ngày 07/02/1961, lớn lên giữa thung lũng Thượng Nông xanh ngát, chàng thanh niên Vương Văn Cuống bước vào tuổi 19 tràn đầy nhựa sống. Tháng 1 năm 1980, giữa lúc dải đất biên giới phía Bắc bước vào những ngày tháng căng thẳng và thử thách lịch sử ác liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội, tạm biệt quê nhà để lên đường làm nhiệm vụ.

Hành trình quân ngũ đưa người chiến sĩ trẻ về biên chế C1, D1, Ban Chỉ huy Quân sự huyện Mèo Vạc. Mèo Vạc thời điểm ấy là điểm nóng nơi tuyến đầu: đá chập chùng đá, cái rét cắt da cắt thịt, sương muối giá lạnh rét mướt quanh năm và sự thiếu thốn nguồn nước ngọt trầm trọng. Những đợt hành quân luồn sâu qua từng khe đá sắc nhọn, những đêm thức trắng chịu đựng cơn gió hú qua khe núi để canh giữ từng tấc đất thiêng liêng đã tôi luyện nên ý chí thép của người lính C1.

Nơi "cổng trời" heo hút, điều sưởi ấm trái tim chiến sĩ Vương Văn Cuống cùng đồng đội chính là tình đồng chí sắt son và lời thề giữ đất. Bát cơm sẻ chia giữa hầm đá ngột ngạt, ngụm nước hiếm hoi chuyền tay nhau giữa cơn khát, hay cái siết tay im lặng giữa đêm trực chiến đã kết thành sức mạnh vô song. Suốt 5 năm ròng rã (01/1980 – 06/1985), ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ, giữ vững từng cột mốc, bảo vệ bình yên cho bờ cõi Tổ quốc.

Tháng 6 năm 1985, sau khi hoàn thành xuất sắc 5 năm nghĩa vụ với sông núi, ông xuất ngũ trở về với nhịp sống bình dị tại thôn Bản Khoan. Cởi bỏ bộ quân phục dính màu bụi đá Mèo Vạc, ông mang tinh thần kiên định và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vào từng xá cày, mảnh nương.

Năm năm cống hiến nơi dải đất biên cương không chỉ là một chặng đường binh nghiệp, mà còn là thiên hùng ca về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Câu chuyện của cựu chiến binh Vương Văn Cuống mãi là ngọn lửa sưởi ấm, nhắc nhở thế hệ trẻ Thượng Nông hôm nay về giá trị của hòa bình và tình yêu quê hương đất nước.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn