ĐÃ KHÔNG BAO GIỜ ANH QUAY TRỞ LẠI ĐỂ LẤY CHIẾC KHĂN CỦA MÌNH
"Phía đất liền những ngọn nến lung linh. Thả ra biển gọi hồn thiêng đất nước". Câu thơ của nhà thơ Đinh Văn Hồng (Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ngãi) khiến tôi nao lòng khi nhớ đến ngày giỗ các liệt sĩ ở Gạc Ma (14.3.1988).
ĐÃ KHÔNG BAO GIỜ ANH QUAY TRỞ LẠI ĐỂ LẤY CHIẾC KHĂN CỦA MÌNHTrong hành trình ra thăm quần đảo Trường Sa, chúng tôi đã được đến thăm Khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma (thuộc xã Cam Hải Đông, H.Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa). Nơi đây đã để lại nhiều xúc động cho du khách, không chỉ bởi không gian tươi đẹp, xanh mát hướng ra biển cả mênh mông mà còn bởi lưu giữ kỷ vật của những chiến sĩ đã anh dũng hy sinh ngày 14.3.1988, tại đảo Gạc Ma, quần đảo Trường Sa. Tất cả những gì hiện hữu ở đây đã gợi lại khúc bi tráng về 64 liệt sĩ Gạc Ma đã vĩnh viễn nằm dưới lòng biển khơi, để bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Đoàn đại biểu Tuổi trẻ hành trình vì biển đảo quê hương năm 2023 thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ Gạc MaNguyễn LiênCông trình trung tâm của Khu tưởng niệm là Tượng đài chiến sĩ Gạc Ma sừng sững, hiên ngang cùng lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nền trời xanh thẳm. Tượng đài có tên "Những người nằm lại phía chân trời" khắc họa hình ảnh 64 người con quả cảm của Tổ quốc, trong giây phút cuối cùng, vẫn giữ chặt lá cờ Tổ quốc trên tay để đánh dấu chủ quyền trên đảo Gạc Ma. Trước lúc hy sinh, các anh đứng thành vòng tròn, quyết tâm bảo vệ lá cờ Tổ quốc giữa mênh mông biển trời Trường Sa và hóa thành Vòng tròn bất tử.Từ khu tượng đài nhìn xuống là biểu tượng Vòng tròn bất tử với 64 đóa hoa tượng trưng cho 64 chiến sĩ cùng ôm lấy lá cờ đỏ và ngôi sao vàng năm cánh nổi trên mặt nước. Xúc động nhất là khi chúng tôi tận mắt chứng kiến những hiện vật ở khu Bảo tàng ngầm, được xây dựng bên cạnh Vòng tròn bất tử. Nơi đây là không gian linh thiêng đã bảo quản, lưu giữ hiện vật lịch sử về quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và kỷ vật của các chiến sĩ Gạc Ma trong sự kiện ngày 14.3.1988.Trong số những kỷ vật của các liệt sĩ được lưu giữ ở đây, câu chuyện về chiếc khăn (kỷ vật số 13) khiến chúng tôi không cầm được nước mắt. Chiếc khăn là do mẹ của liệt sĩ Vũ Văn Thắng (quê Thái Bình) tặng lại bảo tàng bởi chủ nhân của nó đã mãi mãi không về. Chiếc khăn này, anh cũng chưa từng quàng. Trước khi lên đường ra Trường Sa thì miền Bắc còn đang lạnh. Mẹ liệt sĩ đan khăn và dặn con cầm ra đảo quàng cho đỡ lạnh. Bà không biết rằng ở đảo quanh năm chỉ có nắng, gió, bão, mà không có mùa đông. Vì thế người con đã nói: "Mẹ ơi, mẹ để ở nhà, quàng trước đi, để mồ hôi của mẹ thấm vào chiếc khăn. Khi con về lấy đưa ra đảo, con nhớ mẹ, con quàng cho đỡ nhớ". Thế nhưng, đã không bao giờ anh quay trở lại để lấy chiếc khăn của mình.Ở vị trí số 6 là chiếc áo của liệt sĩ Phạm Huy Sơn (quê Nghệ An), cũng được vợ anh tặng lại cho bảo tàng. Đây là chiếc áo y sĩ, trước khi làm nhiệm vụ ở Trường Sa, anh đã để áo ở nhà cho vợ và dặn: "Khi nào con nhớ cha, thì đem áo ra đắp cho con đỡ nhớ". Anh còn hứa với vợ là sẽ về đưa con đi khám bệnh vì cháu bị bệnh não, nhưng anh không thực hiện được lời hứa của mình…



