Cựu chiến binh

ĐÀ LẠT NGÀY TRỞ VỀ – KHÚC VĨ THANH CỦA NGƯỜI LÍNH QUÂN KHÍ

Khánh Hòa16/06/2026VÕ NGUYỄN NHẬT TRIẾT (ĐOÀN PHƯỜNG PHAN RANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÀ LẠT NGÀY TRỞ VỀ – KHÚC VĨ THANH CỦA NGƯỜI LÍNH QUÂN KHÍ

Có những người đi qua chiến tranh bằng những trận giáp lá cà, và có những người đo đếm chiến tranh bằng trọng lượng của từng hòm đạn, bằng độ chuẩn xác của mỗi đường khương tuyến súng. Chú Nguyễn Hữu Hiệp (sinh năm 1958) – người con của xứ sở sương mờ Đà Lạt – chính là một người như thế. Chú đã gửi lại bốn năm thanh xuân đẹp nhất của mình nơi giảng đường khói lửa, để viết nên một huyền thoại thầm lặng: Huyền thoại của người giữ lửa bộ binh.

Phía Sau Mỗi Đường Đạn Là Một Trái Tim Thép

Tháng 10 năm 1978, khi những tiếng súng bùng nổ ở hai đầu biên giới, chàng thanh niên Đà Lạt 20 tuổi bước vào quân ngũ với hành trang là học vấn 12/12 – một trí thức trẻ đầy hoài bão. Giữa muôn vàn lựa chọn, chú nhận trọng trách của một Trung sỹ quân khí bộ binh.

Người ta thường nói về lính bộ binh ôm súng xông lên, nhưng ít ai kể về những người lính quân khí như chú Hiệp – những người bảo đảm cho khẩu súng ấy không bao giờ bị nghẹt đạn.

Bàn tay làm bạn với dầu mỡ và sắt thép: Giữa cái nóng hầm hập của nhà kho hay những đêm mưa rừng sũng nước, đôi bàn tay của chú phải tỉ mẩn lau chùi, sửa chữa từng bộ phận nhỏ nhất của vũ khí.

Sự chuẩn xác đánh đổi bằng sinh mạng: Một chút sai sót trong bảo quản, một hòm đạn bị ẩm mốc có thể phải trả giá bằng cả máu của đồng đội nơi tiền tuyến. Áp lực ấy đòi hỏi người Trung sỹ trẻ phải có một cái đầu lạnh và một tinh thần kỷ luật thép.

Suốt từ 10/1978 đến 04/1982, chú đã thầm lặng đứng sau mỗi chiến công, giữ cho "mạch máu" vũ khí của đơn vị luôn thông suốt trước mọi trận đánh.

Huân Chương Trên Ngực Áo Và Khoảng Lặng Thời Bình

Sự can trường và trách nhiệm cao cả của chú không cần ai định giá, bởi Tổ quốc đã ghi nhận bằng 02 Huân chương lấp lánh. Đó là chứng nhân cho những năm tháng thanh xuân "nếm mật nằm kề" cùng súng đạn, là niềm kiêu hãnh mà không một thứ vật chất nào sánh bằng.

Năm 1982, hoàn thành nghĩa vụ, chú Hiệp trở về với Đà Lạt. Rời xa tiếng nổ của đạn bom, chú mang theo tư duy ngăn nắp, cẩn trọng của người lính quân khí vào cuộc sống lao động thời bình, cống hiến cho xã hội cho đến ngày nhận sổ hưu trí.

Sắc Áo Xanh Giữa Ngàn Hoa

Năm 2009, chú chính thức đặt bút ký tên vào danh sách Hội viên Hội Cựu chiến binh. Đây không chỉ là một thủ tục, mà là ngày người lính quân khí tìm về với đại gia đình của mình. Giữa lòng Đà Lạt bình yên, chú lại được ngồi bên những người đồng đội, nâng chén trà ấm, nhìn lại những năm tháng hoa lửa đã qua bằng một nụ cười an nhiên.

Mái đầu nay đã bạc theo sương gió cao nguyên, nhưng khí chất của người Trung sỹ năm nào thì vẫn vẹn nguyên, sừng sững như rặng thông già Đà Lạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn