ĐÁ MÀI NHƯNG
Mỗi lần đến Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ xã Ma Nới, đứng lặng trước những dòng tên được khắc trên bia đá, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động khó tả. Trong số những người con ưu tú của quê hương đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc, cái tên liệt sĩ Đá Mài Nhưng, hy sinh ngày 27 tháng 8 năm 1969, luôn để lại trong tôi nhiều suy nghĩ và cảm xúc.
Những câu chuyện về một thời "mùa đỏ lửa" trên quê hương Ma Nới được tôi nghe từ các bác cựu chiến binh, những người đã từng sống, chiến đấu và chứng kiến biết bao mất mát trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi câu chuyện là một mảnh ký ức, giúp thế hệ hôm nay hình dung rõ hơn về những tháng năm gian khổ nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc.
Những năm 1968 - 1969, chiến trường miền Nam diễn ra vô cùng ác liệt. Tại vùng núi Ma Nới, bom đạn của địch liên tục trút xuống nhằm triệt phá các cơ sở cách mạng và khu căn cứ. Núi rừng vốn yên bình bỗng trở thành chiến trường khốc liệt. Đồng bào các dân tộc vừa sản xuất, vừa bảo vệ cán bộ cách mạng, vừa đối mặt với những cuộc càn quét liên tiếp của địch.
Theo lời kể của các bác cựu chiến binh, thời ấy lớp lớp thanh niên Ma Nới đã tình nguyện tham gia cách mạng với một niềm tin giản dị nhưng vô cùng lớn lao: đánh đuổi giặc Mỹ, giành lại độc lập cho quê hương. Họ rời bản làng, rời cha mẹ, anh em để bước vào cuộc chiến mà không hẹn ngày trở lại.
Liệt sĩ Đá Mài Nhưng là một trong những người con như thế của quê hương Ma Nới. Dù cuộc đời của anh đã khép lại từ khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành một phần lịch sử của quê hương. Ngày 27 tháng 8 năm 1969, anh đã ngã xuống giữa lúc cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn cam go nhất. Sự ra đi của anh là mất mát lớn đối với gia đình, dòng họ và bà con trong bản làng.
Các bác cựu chiến binh kể rằng, những năm tháng ấy, sự hy sinh của đồng đội luôn là nỗi đau không thể nào quên. Có những người vừa hôm qua còn cùng nhau hành quân qua núi, cùng chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước, vậy mà hôm sau đã nằm lại giữa đại ngàn. Nước mắt được giấu vào trong lòng để tiếp tục chiến đấu, bởi ai cũng hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ bảo vệ quê hương, bảo vệ độc lập dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, núi rừng Ma Nới hôm nay đã khoác lên mình màu xanh của cuộc sống mới. Những con đường bê tông nối dài đến các thôn bản, trẻ em được đến trường, đời sống nhân dân ngày càng đổi thay. Trong sự đổi thay ấy có phần máu xương của biết bao người con đã ngã xuống, trong đó có liệt sĩ Đá Mài Nhưng.
Mỗi dịp tháng Bảy tri ân hay những ngày lễ lớn của đất nước, người dân Ma Nới lại thắp nén hương thơm tại Đài tưởng niệm liệt sĩ. Khói hương lan tỏa giữa núi rừng như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về công lao to lớn của các anh hùng liệt sĩ. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tên tuổi của những người đã hy sinh vì Tổ quốc vẫn mãi được quê hương ghi nhớ.
"Mùa đỏ lửa" của những năm tháng chiến tranh đã lùi xa vào lịch sử, nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả của liệt sĩ Đá Mài Nhưng vẫn còn sống mãi trong lòng nhân dân Ma Nới. Đó là ngọn lửa truyền thống được trao lại cho thế hệ hôm nay và mai sau, để mỗi người thêm yêu quê hương, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và cuộc đời mình.
Tên anh được khắc trên bia đá của quê hương, nhưng sự hy sinh của anh đã được khắc sâu trong lòng đất mẹ Ma Nới và trong ký ức của bao thế hệ người dân nơi đây.



