Bài viết

ĐÀ NẴNG KHÁNG PHÁP - TÂY BAN NHA NĂM 1858

Đà Nẵng31/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến Đà Nẵng – nơi tôi đang sống – nhiều người thường nghĩ ngay đến một thành phố trẻ trung, sạch đẹp và hiện đại. Nhưng ẩn sau sự hiện đại ấy là một lịch sử lâu dài với nhiều sự kiện đáng tự hào. Trong số đó, sự kiện khiến tôi ấn tượng nhất chính là cuộc chiến đấu chống liên quân Pháp – Tây Ban Nha tại Đà Nẵng năm 1858. Đây là trận đánh mở đầu cho hành trình xâm lược Việt Nam của thực dân Pháp, đồng thời thể hiện rõ tinh thần kiên cường của quân dân địa phương trong những ngày đầu đất nước gặp thử thách. Ngày 1/9/1858, liên quân nổ súng tấn công bán đảo Sơn Trà, dự định chiếm Đà Nẵng trong thời gian ngắn vì cho rằng triều đình nhà Nguyễn yếu ớt. Tuy nhiên, họ đã nhầm. Dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh như Nguyễn Tri Phương và Lê Đình Lý, quân đội triều đình cùng nhân dân Đà Nẵng đã lập nên tuyến phòng thủ vững chắc. Những đồn lũy như Điện Hải, Phòng Hải, Phòng Tuy được củng cố để ngăn bước tiến của quân Pháp. Dù trang bị vũ khí còn thô sơ, lực lượng không đông, nhưng tinh thần quyết tâm bảo vệ quê hương đã giúp quân dân Đà Nẵng kiên trì chiến đấu. Điều khiến tôi đặc biệt khâm phục là chiến thuật hợp lý của cha ông ta. Thay vì đối đầu trực diện với lực lượng hỏa lực mạnh hơn, quân dân Đà Nẵng áp dụng lối đánh phòng thủ, cầm chân địch, khiến liên quân rơi vào thế bị động. Trận chiến kéo dài tới 18 tháng, khiến quân Pháp mệt mỏi và buộc phải rút khỏi vị trí mà ban đầu họ cho là “cửa ngõ dễ chiếm”. Đây cũng là thất bại đầu tiên của thực dân Pháp trong hành trình xâm lược nước ta, góp phần củng cố niềm tin cho nhân dân cả nước vào khả năng kháng cự của dân tộc. Ngày nay, mỗi lần đi ngang Thành Điện Hải, tôi lại cảm thấy như được chạm vào một phần lịch sử. Những khẩu thần công còn lại, những bức tường thành nhuốm màu thời gian khiến tôi tưởng tượng về không khí chiến đấu năm xưa. Mặc dù cuộc chiến ấy đã lùi xa hơn một thế kỷ, tinh thần kiên cường và lòng yêu nước của người dân Đà Nẵng vẫn còn được nhắc nhớ và truyền lại cho các thế hệ sau.

Đối với tôi, sự kiện năm 1858 không chỉ là một trang sử đáng tự hào mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc. Nó nhắc tôi biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay, biết biết ơn những hi sinh của cha ông, và phải cố gắng hơn trong học tập để xứng đáng với truyền thống của quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn