Cựu chiến binh

ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC: TẬP 1-NGƯỜI CHỈ HUY GIỮA RỪNG NGẬP MẶN

Giữa Rừng Sác mênh mông, nơi con nước lên xuống từng giờ, nơi cá sấu, bom đạn và chất độc hóa học luôn rình rập, có những người lính đã sống và chiến đấu suốt nhiều năm. Một trong số đó là Lê Bá Ước – Bảy Ước, người sau này trở thành Đoàn trưởng kiêm Chính ủy Trung đoàn 10 Rừng Sác. Ông không chỉ là người chỉ huy những trận đánh đặc công táo bạo, mà còn là người chứng kiến sự hy sinh của hàng trăm đồng đội giữa rừng đước và những dòng sông nước mặn.

Đồng Nai13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC: TẬP 1-NGƯỜI CHỈ HUY GIỮA RỪNG NGẬP MẶN

Rừng Sác những năm chiến tranh không giống một khu rừng bình thường.

Đó là một thế giới của bùn, nước mặn, rừng đước, những con rạch chằng chịt và những dòng sông lớn.

Ban ngày, máy bay và tàu chiến có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Ban đêm, những người lính đặc công lại lặng lẽ rời căn cứ.

Họ bơi trong bóng tối.

Họ men theo những con rạch.

Họ nằm im dưới những tán đước để quan sát tàu địch.

Và khi thời cơ đến, họ xuất hiện bất ngờ rồi biến mất giữa rừng nước.

Trong hoàn cảnh ấy, người chỉ huy phải hiểu Rừng Sác gần như hiểu chính cơ thể mình.

Lê Bá Ước là một trong những người như vậy.

Ông sinh năm 1931, quê ở Gò Quao, Rạch Giá. Ông tham gia cách mạng từ năm 1945, trải qua kháng chiến chống Pháp rồi tập kết ra Bắc năm 1954. Năm 1965, ông trở lại miền Nam chiến đấu.

Nhưng chính Rừng Sác mới là nơi gắn tên tuổi của ông với một trong những lực lượng đặc công nổi tiếng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Ngày 15/4/1966, Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác được thành lập. Nhiệm vụ của đơn vị là bám trụ vùng Rừng Sác, khống chế tuyến vận tải trên sông Lòng Tàu và đánh vào các kho tàng, bến cảng, phương tiện vận chuyển của đối phương.

Đến giai đoạn 1968–1974, Lê Bá Ước giữ cương vị Đoàn trưởng kiêm Chính ủy Trung đoàn 10 Rừng Sác.

"Rừng Sác là nhà"

Người lính ở Rừng Sác không có những căn cứ kiên cố.

Có khi căn cứ chỉ là một khoảng đất nhỏ giữa rừng.

Có khi nơi nghỉ là một chiếc võng mắc giữa những thân đước.

Nước uống khan hiếm.

Thức ăn thiếu thốn.

Bệnh tật và thiên nhiên khắc nghiệt luôn đe dọa.

Nhưng những người lính Đoàn 10 vẫn bám trụ.

Truyền thống của đơn vị được khái quát bằng câu:

“Rừng Sác là nhà, bến cảng kho tàng là trận địa, sông Lòng Tàu là quyết chiến điểm; có lệnh là đánh, hoàn cảnh nào cũng đánh, đã đánh là thắng.”

Với họ, Rừng Sác không còn chỉ là nơi chiến đấu.

Rừng Sác trở thành quê hương thứ hai.


🔥 Những trận đánh đi vào lịch sử

Dưới sự chỉ huy của các cán bộ Đoàn 10, trong đó có Lê Bá Ước, những người lính đặc công đã nhiều lần tập kích các mục tiêu quan trọng trên tuyến đường thủy vào Sài Gòn.

Một trong những chiến công nổi tiếng nhất là trận đánh Tổng kho xăng dầu Nhà Bè vào đêm 2 rạng sáng 3/12/1973.

Trong trận đánh ấy, các chiến sĩ đặc công đã tiếp cận và phá hủy kho xăng dầu lớn của đối phương. Hai chiến sĩ Nguyễn Công Bao và Phạm Văn Tiềm đã anh dũng hy sinh.

Chiến công ấy trở thành một trong những biểu tượng của nghệ thuật đặc công Rừng Sác: ít người, bí mật, bất ngờ và đánh vào những mục tiêu có giá trị chiến lược.

Nhưng phía sau những chiến công...

Có một điều mà những câu chuyện về chiến thắng đôi khi không nói hết.

Đó là sự hy sinh.

Nhiều người lính Đoàn 10 đã không trở về.

Theo một tư liệu được Báo Pháp Luật Việt Nam dẫn lại, trong những năm chiến đấu tại Rừng Sác, 915 chiến sĩ Đoàn 10 đã hy sinh, trong đó nhiều hài cốt chưa được tìm thấy.

Đó cũng là nỗi đau theo Lê Bá Ước suốt những năm tháng sau chiến tranh.

Khi trở lại Rừng Sác, ông vẫn nhớ những đồng đội từng cùng mình chiến đấu.

Có những người biết chính xác nơi họ đã ngã xuống.

Nhưng cũng có những người...

không ai biết họ nằm lại ở đâu.

Rừng đước vẫn xanh.

Những dòng sông vẫn chảy.

Nhưng dưới lớp bùn và nước mặn ấy, có thể vẫn còn những người lính chưa bao giờ trở về.


Lê Bá Ước không chỉ là một người chỉ huy của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.

Ông còn là một nhân chứng sống của một thời kỳ chiến đấu vô cùng khốc liệt.

Năm 2012, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông qua đời năm 2016.

Nhưng câu chuyện về ông không kết thúc cùng cuộc chiến.

Bởi mỗi khi nhắc đến Lê Bá Ước, người ta lại nhớ đến Đoàn 10, nhớ đến những người lính đã lấy Rừng Sác làm nhà và lấy sông Lòng Tàu làm trận địa.

Và trên hết...

nhớ đến những người đã nằm lại giữa rừng đước để đất nước có ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn