Bài viết

ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 10: TRỊNH XUÂN BẢNG – BƠI 7 GIỜ TRONG ĐÊM ĐỂ ĐÁNH MỘT CON TÀU 15.000 TẤN

Có một người lính đặc công Rừng Sác từng nói với cấp trên trước khi lên đường: “Chắc chuyến này đi là đi luôn.” Anh cùng hai đồng đội rời căn cứ lúc 19 giờ. Họ phải bơi trong bóng tối. Tránh những chiếc tàu tuần tra. Tiếp cận một con tàu chở dầu khổng lồ, trọng tải khoảng 15.000 tấn. Sau khoảng 7 giờ, họ mới đến được mục tiêu. Nhưng sau khi đặt thuốc nổ... họ lại mất phương hướng giữa vòng vây của đối phương và phải mất cả một tuần mới trở về được căn cứ. Người lính ấy là Trịnh Xuân Bảng – người sau này trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.

Quảng Trị13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 10: TRỊNH XUÂN BẢNG – BƠI 7 GIỜ TRONG ĐÊM ĐỂ ĐÁNH MỘT CON TÀU 15.000 TẤN

NGƯỜI CON CỦA LÀNG BIỂN

Trịnh Xuân Bảng sinh ra ở vùng quê ven biển Quảng Bình.

Năm 1965, khi mới còn rất trẻ, ông nhập ngũ.

Vốn có khả năng bơi lội tốt, ông được lựa chọn vào lực lượng đặc công nước và được đưa ra Hải Phòng huấn luyện.

Gần một năm học tập, huấn luyện.

Sau đó là 10 tháng hành quân.

Tháng 8/1967, đơn vị của ông vào đến Nhơn Trạch, Đồng Nai và được phiên hiệu thành lực lượng thuộc Trung đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.

Từ đây, cuộc đời người lính trẻ Trịnh Xuân Bảng gắn với một vùng đất hoàn toàn khác quê hương ông.

Không còn là biển rộng.

Mà là...

rừng đước, bùn lầy, sông rạch và những dòng nước lên xuống từng ngày.


🌿 RỪNG SÁC – “CĂN CỨ NỔI”

Nếu Củ Chi nổi tiếng với những đường hầm dưới lòng đất, thì Rừng Sác lại là một “căn cứ nổi” giữa vùng sông nước.

Đại đội 5 của Trịnh Xuân Bảng được giao nhiệm vụ đặc công nước, đánh tàu đối phương tại những khu vực như Nhà Bè, Cát Lái.

Công việc của họ không giống những đơn vị bộ binh thông thường.

Họ phải:

bơi.

lặn.

trinh sát dưới nước.

tiếp cận tàu.

Và đặt thuốc nổ mà đối phương không phát hiện.

Chỉ cần một tiếng động...

một ánh đèn...

hay một chiếc tàu tuần tra xuất hiện không đúng lúc...

tất cả có thể kết thúc.


💣 TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN

Khoảng tháng 8/1967, Đại đội 5 thực hiện một trong những trận đánh đầu tiên tại cảng Nhà Bè.

Mục tiêu là một chiếc tàu Mỹ chở vũ khí.

Khối thuốc nổ phải đưa đến mục tiêu nặng khoảng 3 tạ C4, theo hồi ức của Trịnh Xuân Bảng.

Nhưng làm thế nào để đưa một khối thuốc nổ lớn như vậy đến gần tàu mà không bị phát hiện?

Đó là một bài toán cực kỳ khó.

Trịnh Xuân Bảng đã nghĩ ra cách chế một thùng tôn kín có thể điều chỉnh lượng nước vào, giúp khối mìn nổi ở độ sâu phù hợp.

Ông còn cùng đồng đội sử dụng hệ thống liên lạc bằng dây khi bơi dưới nước:

giật dây một lần – báo có địch phía trước.

giật hai lần – báo có địch phía sau.

Ba người.

Một khối thuốc nổ.

Một con tàu.

Và cả một vùng nước đầy nguy hiểm.


🌑 RỒI ĐẾN MỘT TRẬN ĐÁNH KHÁC...

Sau những trận đánh đầu tiên, chiến trường Rừng Sác ngày càng khốc liệt.

Đối phương tăng cường càn quét.

Có thời điểm lực lượng Đoàn 10 gặp tình trạng vô cùng khó khăn.

Sau Mậu Thân 1968, theo hồi ức của Trịnh Xuân Bảng, có thời gian ba tháng Rừng Sác gần như không có tiếng súng vì lực lượng tổn thất nặng, vũ khí và đạn dược cũng rất thiếu thốn.

Nhưng cấp trên yêu cầu:

Phải tạo tiếng nổ ở cảng Nhà Bè.

Phải chứng minh rằng Đoàn 10 vẫn còn khả năng chiến đấu.

Và Trịnh Xuân Bảng lại xung phong.


🍚 BỮA CƠM TRƯỚC GIỜ LÊN ĐƯỜNG

Lần này, ông chọn hai đồng đội:

Trần Văn Dần – người Hà Tĩnh.

Nguyễn Chất Xê – người Thái Bình.

Ba người chuẩn bị cho một nhiệm vụ mà chính họ cũng hiểu rằng:

có thể không trở về.

Vì biết nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, anh em trong đơn vị đã dồn phần gạo ít ỏi để nấu cho ba người một bữa cơm.

Không phải cao lương mỹ vị.

Chỉ là...

cơm trắng với cá.

Nhưng nhiều năm sau, Trịnh Xuân Bảng vẫn nhớ bữa cơm ấy.

Bởi đó có thể là bữa cơm cuối cùng của ba người lính.


🌊 19 GIỜ – BA NGƯỜI XUỐNG NƯỚC

Khoảng 19 giờ, ba người rời căn cứ.

Mục tiêu nằm ở phía trước.

Họ bắt đầu bơi.

Bơi trong bóng tối.

Bơi qua những vùng nước có tàu tuần tra.

Bơi thật chậm để tránh bị phát hiện.

Không được bật đèn.

Không được gây tiếng động.

Và đặc biệt...

không được để mất phương hướng.

Nhưng lần này, mục tiêu còn khó khăn hơn rất nhiều.

Đó là một tàu chở dầu khoảng 15.000 tấn.

Xung quanh tàu có nhiều tàu nhỏ bảo vệ.

Theo hồi ức của Trịnh Xuân Bảng, khi ba người tiếp cận, đối phương còn thường xuyên thả bộc phá xuống quanh tàu để chống đặc công nước.


⏳ BẢY GIỜ TRONG ĐÊM

Ba người tiếp tục bơi.

Một giờ.

Hai giờ.

Ba giờ...

Rồi bốn giờ.

Năm giờ.

Sáu giờ...

Khoảng bảy giờ sau khi xuất phát, họ mới tiếp cận được mục tiêu.

Bóng đêm vẫn bao phủ mặt nước.

Chiếc tàu khổng lồ ở ngay trước mặt.

Xung quanh là những chiếc tàu bảo vệ.

Một sai lầm nhỏ...

và cả ba có thể bị phát hiện.


💣 HƠN 2 GIỜ SÁNG

Khoảng hơn 2 giờ sáng, ba người bắt đầu đặt thuốc nổ.

Không tiếng súng.

Không tiếng hô.

Chỉ có tiếng nước và những thao tác thật nhanh nhưng chính xác.

Sau nhiều giờ bơi trong đêm...

họ đã đến được mục tiêu.

Và giờ đây...

họ phải rời đi trước khi thuốc nổ phát huy tác dụng.


🔥 MỘT GIỜ SAU...

Khoảng một giờ sau khi đặt thuốc nổ...

tiếng nổ vang lên.

Con tàu chở dầu khổng lồ 15.000 tấn bốc cháy dữ dội.

Cảng Nhà Bè rung chuyển.

Ánh lửa phản chiếu xuống mặt nước.

Một mục tiêu lớn đã bị đánh trúng.

Nhưng đối với Trịnh Xuân Bảng và hai đồng đội...

trận đánh chưa kết thúc.


🛶 BỊ BAO VÂY

Ngay sau tiếng nổ, đối phương lập tức phong tỏa khu vực.

Các lối ra bị kiểm soát.

Những người lính đặc công phải tìm cách thoát khỏi vòng vây.

Nhưng sau nhiều giờ bơi trong đêm, lại phải đối phó với sự truy đuổi...

ba người bị mất phương hướng.

Họ không thể trở về căn cứ theo con đường cũ.

Một ngày trôi qua.

Rồi hai ngày.

Ba ngày...


🕯️ “ANH EM ĐI LUÔN RỒI...”

Ở căn cứ, đồng đội chờ đợi.

Một ngày.

Hai ngày.

Rồi nhiều ngày.

Không có tin tức.

Không thấy ba người trở về.

Mọi người bắt đầu nghĩ rằng:

có lẽ họ đã hy sinh.

Một tuần trôi qua.

Rồi...

ba người lính xuất hiện.

Họ đã tìm được đường trở về.

Mệt mỏi.

Kiệt sức.

Nhưng còn sống.

Đồng đội không thể tin nổi.

Bởi mọi người đã nghĩ rằng ba người đã “đi luôn”.


⭐ NGƯỜI ANH HÙNG ĐẦU TIÊN

Trận đánh ấy đã trở thành một trong những chiến công nổi bật của Trịnh Xuân Bảng.

Sau đó, ông tiếp tục tham gia nhiều trận đánh khác ở Rừng Sác.

Theo hồi ức được báo chí ghi lại, ông đã tham gia hàng trăm trận đánh, đặc biệt nhớ những trận đánh các tàu có trọng tải từ khoảng 12.000 đến 15.000 tấn.

Với những chiến công ấy, Trịnh Xuân Bảng trở thành người đầu tiên của Trung đoàn Đặc công Rừng Sác được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Hai đồng đội cùng tham gia trận đánh cũng được phong tặng danh hiệu sau đó.


🌿 NHƯNG NGƯỜI ANH HÙNG KHÔNG QUÊN ĐỒNG ĐỘI

Điều đáng nhớ trong câu chuyện của Trịnh Xuân Bảng không chỉ là những con tàu bị đánh chìm.

Mà là những người đã cùng ông bước xuống nước.

Những người cùng ăn một bữa cơm.

Cùng bơi hàng giờ.

Cùng đối mặt với tàu tuần tra.

Cùng đặt thuốc nổ.

Và cùng tìm đường trở về.

Trong chiến tranh...

không ai chiến đấu một mình.

Một người có thể được phong Anh hùng.

Nhưng phía sau người anh hùng ấy luôn có những người đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn