ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 17: PHẠM VĂN TIỀM – NGƯỜI LÍNH TRẺ KHÔNG TRỞ VỀ
Trong 8 chiến sĩ tiến vào Kho xăng Nhà Bè đêm 2/12/1973, Phạm Văn Tiềm là một trong những người trẻ tuổi nhất. Đêm ấy, tám người vượt qua sông Nhà Bè, thâm nhập hệ thống phòng thủ và đặt thuốc nổ vào kho xăng. 0 giờ 35 phút ngày 3/12, kho xăng bùng cháy. Nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng trên đường rút lui, Phạm Văn Tiềm và Nguyễn Công Bao bị đối phương phát hiện, bao vây trên sông. Hai người đã chiến đấu đến cùng và hy sinh.

NGƯỜI LÍNH TRẺ GIỮA RỪNG SÁC
Chúng ta biết khá nhiều về trận đánh Kho xăng Nhà Bè.
Biết về:
250 triệu lít xăng.
12 bồn chứa lớn.
12 ngày đêm cháy dữ dội.
8 chiến sĩ đặc công.
Nhưng khi nhắc đến Phạm Văn Tiềm, tư liệu về cuộc đời riêng của ông lại không nhiều.
Và chính điều đó khiến câu chuyện càng day dứt.
Bởi có một người lính...
đã hy sinh khi tuổi đời mới chỉ ngoài hai mươi.
Không có nhiều trang viết về tuổi thơ của anh.
Không có nhiều hình ảnh về cuộc sống riêng.
Nhưng lịch sử đã lưu lại một điều:
Phạm Văn Tiềm là một trong những chiến sĩ đã bước vào trận đánh Kho xăng Nhà Bè và không trở về.
🛢️ MỤC TIÊU SỐ MỘT
Từ năm 1972, Kho xăng Nhà Bè đã trở thành một mục tiêu đặc biệt quan trọng của Đặc công Rừng Sác.
Theo Báo Quân đội nhân dân, từ tháng 10/1972, Bộ Chỉ huy Miền xác định Kho xăng, dầu Nhà Bè là mục tiêu số một của Đặc công Rừng Sác. Các tổ trinh sát nhiều lần tìm cách tiếp cận nhưng hệ thống phòng thủ quá phức tạp.
Đây không đơn thuần là một kho nhiên liệu.
Đó là một mắt xích quan trọng trong hệ thống hậu cần.
Nhiên liệu ở đây phục vụ cho hoạt động quân sự và vận tải.
Vì vậy...
đánh được kho xăng là đánh vào một nguồn lực rất quan trọng của đối phương.
🧱 “PHÁO ĐÀI” GIỮA SÔNG NƯỚC
Muốn vào được kho xăng...
những người lính phải vượt qua rất nhiều lớp bảo vệ.
Hàng rào.
Chướng ngại.
Đèn pha.
Lính canh.
Tuần tra trên sông.
Và những lực lượng phản ứng nhanh.
Đối với một đội đặc công nhỏ...
đây gần như là một bức tường thép.
Nhưng Đoàn 10 không bỏ cuộc.
Họ tiếp tục trinh sát.
Tiếp tục tìm đường.
Tiếp tục tìm một khe hở trong hệ thống phòng thủ.
Và cuối cùng...
một đội cảm tử được lựa chọn.
🎖️ TÁM NGƯỜI
Trong tám chiến sĩ ấy có:
Hà Quang Vóc.
Nguyễn Công Bao.
Phạm Văn Tiềm.
Nguyễn Hồng Thế.
và những người đồng đội khác.
Tám người.
Một mục tiêu.
Một đêm.
Và một con đường trở về chưa ai biết chắc.
Trong hồi ức của những người tham gia, đây là một nhiệm vụ mà các chiến sĩ đều hiểu rằng nếu bị bao vây, họ phải chấp nhận hy sinh để bảo vệ bí mật của đơn vị.
🌑 ĐÊM 2 THÁNG 12
Đêm xuống.
Sông Nhà Bè tối đen.
Tám người bắt đầu tiếp cận mục tiêu.
Không tiếng động lớn.
Không ánh đèn.
Chỉ có dòng nước và những người lính đang di chuyển trong bóng tối.
Phía trước họ...
là hệ thống hàng rào bảo vệ kho xăng.
Phía sau...
là dòng sông.
Và ở đâu đó trong bóng tối...
những người lính đối phương đang tuần tra.
🌊 BƠI TRONG ĐÊM
Đối với đặc công Rừng Sác, nước không chỉ là địa hình.
Nước là con đường.
Nhưng cũng chính nước có thể trở thành nơi chôn vùi họ.
Phạm Văn Tiềm cùng đồng đội vượt qua dòng sông.
Từng mét.
Từng khoảng tối.
Từng lớp phòng thủ.
Không ai được phép gây ra tiếng động.
Bởi nếu bị phát hiện trước khi vào đến mục tiêu...
toàn bộ nhiệm vụ có thể thất bại.
🧱 TỪNG HÀNG RÀO MỘT
Tám người lần lượt vượt qua hệ thống phòng thủ.
Có những đoạn phải nằm im chờ thời cơ.
Có những đoạn phải tìm cách vượt qua chướng ngại.
Có những lúc chỉ một ánh đèn quét qua cũng đủ khiến tất cả phải dừng lại.
Đó là công việc của đặc công:
không phải lao vào.
Mà là:
âm thầm tiến gần.
🔥 MỤC TIÊU ĐÃ Ở TRƯỚC MẮT
Sau nhiều giờ...
họ đã vào được bên trong.
Những bồn chứa xăng dầu hiện ra trong bóng tối.
Đây chính là mục tiêu mà họ đã nghiên cứu trong thời gian dài.
Phạm Văn Tiềm và đồng đội triển khai nhiệm vụ.
Thuốc nổ được đặt.
Từng người hoàn thành phần việc của mình.
Rồi...
rút lui.
Bởi nhiệm vụ của đặc công không phải đứng lại chứng kiến chiến thắng.
Mà là:
đánh trúng mục tiêu và trở về.
💥 0 GIỜ 35 PHÚT
Rạng sáng 3/12/1973.
Một tiếng nổ vang lên.
Rồi thêm những tiếng nổ khác.
Kho xăng Nhà Bè bùng cháy.
Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng.
Theo các tư liệu của Quân đội nhân dân, vụ nổ đã gây ra một đám cháy lớn và trở thành một chiến công đặc biệt của Đoàn 10.
Một nguồn tư liệu của tỉnh Quảng Ninh ghi nhận khoảng 250 triệu lít xăng trong 12 bồn chứa lớn bị thiêu hủy và đám cháy kéo dài 12 ngày đêm.
Cả bầu trời Nhà Bè...
rực sáng.
🔥 CHIẾN THẮNG...
Tám người đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng họ chưa thể thở phào.
Bởi:
tiếng nổ đã báo động toàn bộ khu vực.
Các tàu tuần tiễu lập tức cơ động.
Đèn pha quét trên mặt nước.
Các lực lượng bảo vệ truy tìm những người vừa gây ra vụ nổ.
Tám người phải nhanh chóng rút khỏi khu vực.
🌊 GIỮA VÒNG VÂY
Và rồi...
Phạm Văn Tiềm và Nguyễn Công Bao bị phát hiện.
Theo tư liệu của Quân đội nhân dân, hai người đã lọt vào vòng vây của 7 tàu tuần tiễu đối phương trên đường trở về.
Phía trước là tàu.
Phía sau là nước.
Không còn con đường rút lui an toàn.
Hai người hiểu rằng:
mình đã bị dồn vào đường cùng.
🕯️ KHÔNG ĐỂ BỊ BẮT
Những tư liệu lịch sử ghi lại rằng hai chiến sĩ đã quyết không để bị bắt sống.
Họ sử dụng lựu đạn chống trả.
Gây thiệt hại cho lực lượng trên tàu.
Rồi...
hy sinh.
Không có một đoạn kết dài.
Không có một cuộc chia tay được ghi lại.
Chỉ có một sự thật ngắn ngủi:
Phạm Văn Tiềm đã không trở về.
🕯️ HAI NGƯỜI TRÊN DÒNG SÔNG
Nguyễn Công Bao:
27 tuổi.
Phạm Văn Tiềm:
mới ở độ tuổi đôi mươi.
Hai người đến từ những miền quê khác nhau.
Nhưng họ gặp nhau ở Rừng Sác.
Cùng một đơn vị.
Cùng một nhiệm vụ.
Cùng một trận đánh.
Và cuối cùng...
cùng nằm lại ở Nhà Bè.
🌿 SAU TRẬN ĐÁNH
Sáu chiến sĩ còn lại đã tìm cách trở về căn cứ an toàn.
Nhưng trong đội hình thiếu mất hai người.
Bao.
Tiềm.
Đoàn 10 đã giành được một chiến công lớn.
Nhưng chiến thắng ấy có một khoảng trống.
Đó là hai người đồng đội không trở về.
🪦 NHIỀU NĂM KHÔNG BIẾT HÀI CỐT Ở ĐÂU
Sau chiến tranh, việc tìm kiếm hài cốt của hai chiến sĩ gặp rất nhiều khó khăn.
Đơn vị nhiều lần tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Rừng Sác và khu vực Nhà Bè đã trải qua nhiều thay đổi.
Thời gian cũng xóa đi nhiều dấu vết.
Hai người lính nằm lại giữa một vùng đất rộng lớn.
Không bia mộ.
Không hài cốt.
Chỉ còn ký ức của đồng đội.
🌱 THÁNG 7 NĂM 1999
Rồi một ngày...
tháng 7/1999.
Người dân khu vực gần hàng rào Kho xăng Nhà Bè phát hiện hai bộ hài cốt.
Thông tin nhanh chóng được báo cho các cựu chiến binh Đoàn 10.
Đại tá Lê Bá Ước cùng các cán bộ, chiến sĩ cũ đến tận nơi.
Các dấu hiệu được đối chiếu.
Những vật dụng còn lại được xem xét.
Cuối cùng...
các cựu chiến binh xác định đó là hài cốt của:
Nguyễn Công Bao.
Phạm Văn Tiềm.
🕯️ SAU 26 NĂM...
Hãy thử tính thời gian.
1973 → 1999.
26 năm.
26 năm nằm lại nơi chiến trường.
26 năm gia đình không biết chính xác người thân đang ở đâu.
26 năm đồng đội vẫn nhớ.
Và cuối cùng...
hai người lính được tìm thấy.
Hài cốt của hai anh được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Nhà Bè.
Phạm Văn Tiềm...
cuối cùng cũng có một nơi để đồng đội và người thân đến thắp hương.
🌿 TƯỢNG ĐÀI “ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC”
Có một câu chuyện đặc biệt về hai người lính này.
Tại khu tưởng niệm Đặc công Rừng Sác, hình tượng hai chiến sĩ đặc công được sử dụng để cách điệu từ Nguyễn Công Bao và Phạm Văn Tiềm. Đại tá Lê Bá Ước từng giới thiệu hai bức tượng chính là hình ảnh cách điệu của hai người đã hy sinh trong trận đánh Kho xăng Nhà Bè.
Một nguồn của VOV cũng kể lại rằng tượng đài được dựng theo hình tượng của hai chiến sĩ Bao và Tiềm.
Ngày nay...
khi nhìn tượng hai người lính đặc công giữa Rừng Sác...
chúng ta không chỉ nhìn thấy một tác phẩm tưởng niệm.
Mà có thể nghĩ đến:
hai con người thật.
Hai người từng bơi trên những dòng sông này.
Hai người từng chiến đấu ở đây.
Hai người đã không trở về.
ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI LÍNH TRẺ CHỈ CÒN LÀ MỘT CÁI TÊN
Phạm Văn Tiềm không phải người chỉ huy trận đánh.
Không phải người đứng đầu đội hình.
Tên ông đôi khi chỉ xuất hiện sau tên Nguyễn Công Bao.
Nhưng nếu không có Tiềm...
thì câu chuyện về tám người lính năm ấy sẽ không còn đủ tám người.
Một người đặt thuốc nổ.
Một người vượt hàng rào.
Một người bơi trên sông.
Một người bảo vệ đồng đội.
Tất cả đều góp phần tạo nên chiến công.
Và tất cả đều xứng đáng được nhớ tên.
🕯️ HƠN 50 NĂM SAU
Từ năm 1973 đến hôm nay...
đã hơn nửa thế kỷ.
Nhưng cái tên:
PHẠM VĂN TIỀM
vẫn còn trong những trang tư liệu về Rừng Sác.
Vẫn còn bên cạnh tên:
NGUYỄN CÔNG BAO.
Vẫn còn trong câu chuyện về Kho xăng Nhà Bè.
Và vẫn còn trong hình tượng hai người lính đặc công giữa Rừng Sác.
Đó là cách người lính trẻ ấy tiếp tục sống.
Không phải bằng tuổi đời.
Mà bằng ký ức.
Anh ra đi khi tuổi đời mới ngoài đôi mươi.
Không có cơ hội trở về quê.
Không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Không có cơ hội sống một cuộc đời bình thường sau chiến tranh.
Nhưng hơn nửa thế kỷ sau...
người ta vẫn gọi tên anh.
Phạm Văn Tiềm.
Một người lính trẻ của Rừng Sác.
Một người đã không trở về từ Nhà Bè.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



