ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 2: NGUYỄN CÔNG BAO – NGƯỜI LÍNH TRỞ LẠI TỪ TRẬN ĐÁNH KHO XĂNG NHÀ BÈ
rước mặt tám người lính Đoàn 10 là một mục tiêu đặc biệt quan trọng: Tổng kho xăng dầu Nhà Bè, nằm bên sông Nhà Bè, được bảo vệ bằng nhiều lớp hàng rào và hệ thống phòng thủ. Họ hiểu rằng đây không phải một trận đánh bình thường. Có thể không ai trở về. Trong tám người lính cảm tử ấy có Nguyễn Công Bao, một người lính quê Quảng Ninh mới 26 tuổi. Đêm ấy, anh cùng đồng đội bơi qua sông, vượt qua hàng rào và tiến vào kho xăng. Và rồi, một trong những trận đánh nổi tiếng nhất của Đặc công Rừng Sác bắt đầu.

Rừng Sác về đêm.
Mặt nước tối đen.
Những thân đước đứng im lặng trong gió.
Phía xa là ánh sáng của khu vực kho xăng Nhà Bè.
Nhưng để đến được đó, tám người lính Đoàn 10 phải vượt qua một khoảng cách không hề ngắn.
Kho Nhà Bè cách căn cứ xuất phát khoảng 20 km.
Địa hình lại đặc biệt hiểm trở với sông rộng, sình lầy và hệ thống phòng thủ nhiều lớp.
Đối với đặc công, đây chính là kiểu mục tiêu mà họ phải đánh bằng bí mật, kiên nhẫn và chính xác.
🌊 Một mục tiêu không dễ tiếp cận
Trước đó, lực lượng Đoàn 10 đã nhiều lần điều nghiên kho xăng.
Các chiến sĩ phải quan sát quy luật hoạt động của đối phương, tìm những sơ hở trong hệ thống bảo vệ rồi từng bước xác định phương án tiếp cận.
Sau nhiều lần nghiên cứu, Đội 5 được giao nhiệm vụ đánh kho xăng Nhà Bè.
Tám chiến sĩ được lựa chọn.
Trong số đó có Nguyễn Công Bao.
Trận đánh được chuẩn bị rất kỹ.
Theo tư liệu của địa phương, các chiến sĩ đã dự kiến tới 11 tình huống, nhưng điểm chung của các phương án là phải tiếp tục tiến lên, không có phương án bỏ cuộc giữa chừng.
🔥 "Chưa đốt cháy kho Shell chưa trở về"
Ngày 30/11/1973, Đoàn 10 tổ chức lễ xuất quân.
Đoàn trưởng Lê Bá Ước đọc mệnh lệnh chiến đấu.
Đội phó Hà Quang Vóc nhận nhiệm vụ.
Mục tiêu của họ rất rõ ràng:
Đốt cháy kho xăng Nhà Bè.
Tinh thần quyết tâm của những người lính được ghi lại qua lời thề trước trận đánh: đánh được kho xăng mới trở về.
Nguyễn Công Bao cùng đồng đội bước vào trận đánh với tâm thế của những người biết rằng mình có thể phải trả giá bằng chính mạng sống.
🌑 Đêm vượt sông
Đêm 2/12/1973.
Tám chiến sĩ bắt đầu tiếp cận mục tiêu.
Họ bơi qua sông Nhà Bè.
Không tiếng động.
Không ánh đèn.
Không một tiếng gọi.
Phía trước là những lớp hàng rào bảo vệ kho xăng.
Những người lính đặc công lần lượt vượt qua.
Từng mét.
Từng mét.
Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch thất bại.
Nhưng họ đã lọt qua hệ thống phòng thủ.
Những khối thuốc nổ được đặt vào vị trí đã tính toán.
Sau đó, các chiến sĩ lần lượt rút ra.
💥 0 giờ 35 phút
Rạng sáng 3/12/1973.
Một tiếng nổ xé toạc màn đêm.
Kho xăng Nhà Bè bốc cháy.
Ngọn lửa khổng lồ sáng rực cả một vùng.
Theo các tư liệu được công bố, trận đánh đã thiêu hủy khoảng 250 triệu lít xăng dầu, cùng nhiều mục tiêu khác trong khu vực kho.
Ngọn lửa cháy kéo dài nhiều ngày.
Một chiến công lớn của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác đã được ghi vào lịch sử.
Nhưng trận đánh vẫn chưa kết thúc đối với tám người lính.
🕯️ Hai người không trở về
Sáu chiến sĩ tìm đường trở về.
Nhưng Nguyễn Công Bao và Phạm Văn Tiềm bị đối phương phát hiện và bao vây.
Hai người lính đứng trước một lựa chọn khắc nghiệt.
Họ quyết không để mình bị bắt.
Theo các tư liệu về trận đánh, hai chiến sĩ đã sử dụng lựu đạn chiến đấu đến cùng và hy sinh. Nguyễn Công Bao khi ấy 27 tuổi, còn Phạm Văn Tiềm mới ở độ tuổi đôi mươi.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Một trận đánh thắng lợi.
Nhưng phía sau chiến thắng ấy là hai người lính đã nằm lại.
🌿 Nhiều năm sau...
Chiến tranh kết thúc.
Rừng Sác thay đổi.
Những người lính năm xưa trở về với cuộc sống.
Nhưng câu chuyện về Bao và Tiềm vẫn còn đó.
Năm 1999, khi khu vực chuẩn bị xây dựng công trình tưởng niệm các liệt sĩ, người dân gần khu vực hàng rào kho xăng Nhà Bè đã phát hiện hài cốt của hai liệt sĩ. Sau đó, các anh được đưa về an nghỉ tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Nhà Bè.
Đó là một cuộc trở về rất muộn.
Sau hơn hai thập kỷ.
Nhưng cuối cùng...
hai người lính Rừng Sác đã tìm được nơi trở về.
⭐ NGƯỜI LÍNH 27 TUỔI
Nguyễn Công Bao được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ điều khiến người ta nhớ về anh không chỉ là danh hiệu.
Mà là hình ảnh một người lính trẻ.
Một người con của Quảng Ninh.
Một chiến sĩ Đoàn 10.
Một con người đã bước vào trận đánh mà biết rằng phía trước có thể là cái chết.
Và anh vẫn đi.
Bởi phía sau anh là đồng đội.
Là nhiệm vụ.
Là đất nước.
🕯️ Một bức ảnh – hai người lính
Trong tư liệu về trận đánh, hình ảnh Nguyễn Công Bao và Phạm Văn Tiềm trước khi bước vào trận chiến đã trở thành một trong những hình ảnh gắn với câu chuyện về tám chiến sĩ đánh kho xăng Nhà Bè.
Một bức ảnh của tuổi trẻ.
Nhưng cũng là bức ảnh của những người đã lựa chọn bước vào nơi mà có thể không có đường trở về.
Câu chuyện Nguyễn Công Bao không chỉ kể về một trận đánh.
Nó kể về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Những người lính ấy có thể chỉ mới ngoài hai mươi.
Họ cũng có gia đình.
Có quê hương.
Có những người chờ họ trở về.
Nhưng trong khoảnh khắc lịch sử ấy, họ đã lựa chọn nhiệm vụ.
Nguyễn Công Bao không trở về.
Nhưng tên tuổi của anh và đồng đội đã trở thành một phần của lịch sử Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.
Có những người lính đi vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ không có cơ hội già đi.
Nhưng đất nước thì được lớn lên từ sự hy sinh ấy.


