Khác

ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 25: HUỲNH ĐỒNG – NGƯỜI TRINH SÁT SỐNG GIỮA RỪNG, NƯỚC VÀ VÒNG VÂY

Không phải tập nào của seri cũng cần có một vụ nổ lớn. Có những câu chuyện quan trọng hơn: Người lính Rừng Sác đã sống như thế nào? Họ ăn gì? Uống nước ở đâu? Trốn địch thế nào? Làm sao tồn tại giữa một vùng mà xung quanh là nước mặn, bùn lầy và những cuộc càn quét? Huỳnh Đồng là một trong những người có thể kể lại những điều ấy. Ông từng là Trung đội trưởng Trinh sát Đoàn 10. Những hồi ức của ông giúp chúng ta nhìn Rừng Sác không chỉ qua những trận đánh... mà qua những ngày tháng sống còn của người lính.

TP. Hồ Chí Minh13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 25:  HUỲNH ĐỒNG – NGƯỜI TRINH SÁT SỐNG GIỮA RỪNG, NƯỚC VÀ VÒNG VÂY

RỪNG SÁC KHÔNG CHỈ CÓ NHỮNG TRẬN ĐÁNH

Khi đọc về Đoàn 10, người ta thường nhớ đến:

tàu chìm.

kho xăng cháy.

kho bom phát nổ.

những trận phục kích.

Nhưng trước khi có một trận đánh...

người lính phải sống sót.

Và sống ở Rừng Sác...

đã là một cuộc chiến.

Thư viện TP Đồng Nai nhận định Đoàn 10 phải trải qua những năm tháng đặc biệt gian khổ, có thời điểm tổn thất rất nặng nề nhưng vẫn đứng vững nhờ ý chí, sự mưu trí và sự đùm bọc của nhân dân.


🌊 “RỪNG THIÊNG, NƯỚC ĐỘC”

Rừng Sác là vùng rừng ngập mặn rộng lớn.

Ở đó có:

nước mặn.

bùn lầy.

sông rạch.

rừng đước.

muỗi.

cá sấu.

Và nguy hiểm nhất...

đối phương có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Người lính không có một doanh trại kiên cố.

Không có những con đường bằng phẳng để hành quân.

Không có nguồn nước ngọt dồi dào.

Mỗi ngày ở Rừng Sác đều là một bài toán:

Hôm nay ăn gì?

Uống nước ở đâu?

Đêm nay trú ở đâu?

Ngày mai địch có càn không?


💧 NƯỚC MẶN NHƯNG PHẢI UỐNG NƯỚC NGỌT

Một trong những khó khăn lớn nhất của Đoàn 10 là nước ngọt.

Rừng Sác có rất nhiều nước.

Nhưng phần lớn...

là nước mặn.

Các cựu chiến binh kể lại rằng có thời kỳ bộ đội phải nấu, cất nước mặn để lấy nước ngọt, rồi chia nhau từng chút để chống khát.

Hãy thử tưởng tượng:

Trước mắt là cả một vùng sông nước.

Nhưng...

không thể uống.

Một ngụm nước ngọt vì thế trở thành thứ vô cùng quý giá.


🌾 THIẾU GẠO

Nước đã khó.

Gạo còn khó hơn.

Khu vực phía Tây sông Lòng Tàu thường xuyên bị phong tỏa.

Việc tiếp tế cho Đoàn 10 gặp rất nhiều trở ngại.

Có thời kỳ, bộ đội thiếu gạo đến mức phải giã lúa bằng nửa vỏ đạn pháo 105 ly để có gạo nấu ăn và nuôi thương binh.

Một nửa vỏ đạn...

từ thứ từng được dùng để chiến đấu...

lại trở thành:

cối giã gạo của người lính.

Đó là một hình ảnh rất đặc trưng của chiến tranh.


🌿 NHÂN DÂN RỪNG SÁC

Nếu chỉ có bộ đội...

Đoàn 10 rất khó tồn tại lâu dài.

Họ cần:

nhân dân.

Những người dân địa phương đã trở thành chỗ dựa quan trọng của bộ đội.

Theo lời kể của Huỳnh Đồng, vào mùa gặt, người dân có thể giấu lúa ngoài ruộng, để ban đêm bộ đội tìm cách lấy về chống đói.

Đó không phải một sự giúp đỡ bình thường.

Bởi nếu bị phát hiện...

người dân cũng có thể bị trả giá.


🌙 BAN NGÀY ẨN MÌNH

Một trong những cách tồn tại của bộ đội là:

không để đối phương biết mình đang ở đâu.

Huỳnh Đồng kể rằng khi vào những khu đất cao hơn, gọi là “bưng”, bộ đội thường phải di chuyển rất thận trọng.

Một khu bưng có khi chỉ khoảng một mẫu đất.

Nhưng đó có thể trở thành:

nơi trú quân tạm thời.

Xung quanh...

xe tăng.

tàu chiến.

lực lượng càn quét.

Còn bộ đội:

nằm im.


👣 XÓA DẤU VẾT

Một chi tiết trong lời kể của Huỳnh Đồng rất đặc biệt.

Khi gần đến nơi trú quân...

người lính phải đi lùi, vừa đi vừa xóa dấu vết.

Tại sao?

Bởi chỉ cần để lại dấu chân...

đối phương có thể lần theo.

Rừng Sác không có đường mòn cố định như đường làng.

Một dấu chân mới...

có thể là bằng chứng cho thấy:

bộ đội đang ở gần.


🪖 ĐỊCH CÀN

Huỳnh Đồng kể lại cảnh:

xe tăng và tàu chiến của đối phương chạy vòng quanh khu vực bộ đội trú.

Lính Mỹ có thể tiến hành càn theo la bàn.

Còn những người lính Rừng Sác...

nằm dưới bờ nước.

Ẩn mình.

Chờ.

Không được động đậy.

Không được để lộ vị trí.

Có những lúc người lính có thể nhìn thấy chân của lính Mỹ ngay phía trên mình.


😶 KHOẢNH KHẮC KHÔNG ĐƯỢC THỞ MẠNH

Hãy thử hình dung cảnh ấy.

Một người lính đang nằm dưới bờ nước.

Phía trên...

người lính đối phương đang đi.

Chỉ cách nhau một khoảng rất nhỏ.

Nếu ngẩng đầu lên...

có thể bị phát hiện.

Nếu chạy...

có thể bị bắn.

Nếu nổ súng...

cả đội hình có thể bị lộ.

Vì vậy...

nằm im.

Đôi khi...

sự sống phụ thuộc vào việc một người có thể nằm im bao lâu.


🌿 TRINH SÁT – CÔNG VIỆC CỦA HUỲNH ĐỒNG

Trung đội trưởng Trinh sát, Huỳnh Đồng không chỉ chiến đấu bằng súng.

Công việc của ông và đồng đội là:

quan sát.

tìm hiểu địa hình.

phát hiện hoạt động của đối phương.

nắm đường đi.

xác định vị trí.

báo cáo cho đơn vị.

Một trận đánh thành công...

nhiều khi bắt đầu từ một người trinh sát mà chẳng ai nhìn thấy.


🔎 TRINH SÁT KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ “ĐI XEM”

Một người trinh sát phải biết:

đâu là đường an toàn.

đâu là đường địch thường đi.

khu vực nào có thể ẩn nấp.

con nước thay đổi thế nào.

địch thường xuất hiện vào lúc nào.

khu vực nào có thể trở thành trận địa.

Rừng Sác vì thế đòi hỏi người lính phải hiểu:

cả rừng và nước.


🌊 CON NƯỚC LÀM THAY ĐỔI TẤT CẢ

Một vùng đất hôm nay có thể:

khô.

Nhưng vài giờ sau...

ngập nước.

Một con đường hôm nay đi được...

ngày mai có thể bị nước phủ.

Một bãi bùn có thể trở thành nơi tàu thuyền đi qua.

Một dòng rạch nhỏ có thể trở thành:

con đường rút lui.

Vì vậy...

người lính Rừng Sác phải học cách đọc con nước.


🌿 RỪNG SÁC LÀ “NHÀ”

Nhiều năm sống ở đó khiến người lính dần quen với địa hình.

Họ biết:

cây nào có thể ẩn mình.

bờ nào có thể trú.

rạch nào có thể bơi qua.

khu vực nào có nước ngọt.

đâu là nơi địch thường tuần tra.

Một người lính mới đến có thể thấy:

một vùng rừng giống nhau.

Nhưng người lính Rừng Sác lâu năm...

có thể nhìn thấy:

hàng chục dấu hiệu khác nhau.


🩹 VÀ THƯƠNG BINH?

Đây là một trong những vấn đề khó khăn nhất.

Khi chiến đấu trên đất liền...

thương binh có thể được đưa bằng cáng.

Nhưng ở Rừng Sác:

đường đi là nước.

Có khi phải:

cõng.

bơi.

kéo.

dìu.

Và người bị thương không thể tự di chuyển.

Vì vậy, những người làm quân y và những đồng đội khỏe mạnh phải tìm mọi cách đưa họ ra khỏi vùng nguy hiểm.

Trong những câu chuyện trước của seri, chúng ta đã gặp những nữ y tá như Nguyễn Thị Dung và Nguyễn Kim Mến, những người đã hy sinh khi cõng thương binh trong lúc địch càn.


🕯️ MỖI NGƯỜI LÍNH LÀ MỘT CÂU CHUYỆN

Đó là lý do Huỳnh Đồng nhớ rất nhiều về đồng đội.

Những người từng:

ăn chung.

uống chung.

trú chung.

chiến đấu chung.

Có người sau chiến tranh trở về.

Có người nằm lại.

Có người mất tích.

Có người mãi mãi không tìm thấy hài cốt.

Và người sống...

mang ký ức ấy về quê.


🌿 “MỘT THỜI TRAI TRẺ”

Một bài viết của Thông Tin Đối Ngoại – Ban Tuyên giáo Trung ương đặt tên rất hay cho những hồi ức của các cựu chiến binh Rừng Sác:

“Vang danh Rừng Sác – Những ký ức về một thời trai trẻ.”

Đúng vậy.

Ngày ấy họ còn rất trẻ.

Có người mới mười tám.

Có người đôi mươi.

Có người vừa rời quê hương.

Họ không biết mình sẽ sống được bao lâu.

Nhưng họ vẫn:

bám rừng.

bám dân.

bám nhiệm vụ.


🕯️ CHIẾN TRANH KHÔNG CHỈ LÀ NHỮNG TIẾNG NỔ

Nếu chỉ nhìn vào những trận đánh...

chúng ta sẽ thấy:

Rừng Sác là nơi những con tàu bị đánh chìm.

Nhưng nếu nghe những người như Huỳnh Đồng kể...

chúng ta sẽ thấy một Rừng Sác khác:

những người lính khát nước.

những người lính thiếu gạo.

những người lính nằm dưới bờ nước.

những người lính đi lùi để xóa dấu chân.

những người lính sống nhờ hạt gạo của nhân dân.

Đó mới là đời sống thật của chiến trường.


🇻🇳 NHÂN DÂN VÀ NGƯỜI LÍNH

Có lẽ một trong những bài học lớn nhất từ câu chuyện Huỳnh Đồng là:

người lính không chiến đấu một mình.

Đằng sau họ là:

người dân giấu lúa.

người dân chỉ đường.

người dân cung cấp thông tin.

người dân bảo vệ cơ sở.

Chính sự gắn bó ấy giúp Đoàn 10 có thể tồn tại lâu dài ở Rừng Sác. Thư viện TP Đồng Nai cũng nhấn mạnh vai trò của nhân dân trong việc giúp Trung đoàn 10 vượt qua những thời kỳ vô cùng gian khổ.


🌿 60 NĂM NHÌN LẠI

Năm 2026, Trung đoàn 10 – đơn vị tiền thân là Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác – kỷ niệm 60 năm ngày thành lập, từ 15/4/1966 đến 15/4/2026.

Sáu mươi năm...

Một đời người.

Nhưng những người từng sống ở Rừng Sác vẫn còn kể lại.

Như Huỳnh Đồng.

Như những cựu chiến binh khác.

Họ kể...

không phải để nói mình giỏi đến đâu.

Mà để thế hệ sau biết:

những người lính ngày ấy đã sống như thế nào.

MỘT NGƯỜI TRINH SÁT TRỞ VỀ

Huỳnh Đồng đã trở về.

Ông đã sống đủ lâu để nhìn thấy:

chiến tranh kết thúc.

Rừng Sác thay đổi.

những người lính cũ già đi.

Nhưng những ký ức...

vẫn còn.

Có lẽ điều khó quên nhất không phải là một trận đánh.

Mà là:

một đêm thiếu nước.

một bữa cơm thiếu gạo.

một lần nằm dưới bờ nước tránh quân càn.

một người đồng đội không trở về.

Những điều nhỏ bé ấy...

lại chính là những thứ làm nên ký ức lớn của một cuộc chiến.


Rừng Sác ngày ấy không có doanh trại khang trang.

Không có nước ngọt đủ dùng.

Không có gạo đầy kho.

Có những ngày người lính phải giã từng hạt lúa bằng nửa vỏ đạn.

Có những lúc phải nấu nước mặn thành nước ngọt.

Có khi nằm dưới bờ nước, nhìn chân người lính đối phương đi ngay phía trên đầu.

Nhưng họ vẫn ở lại.

Bởi phía sau họ là nhiệm vụ.

Là đồng đội.

Là nhân dân.

Và đó là câu chuyện của Huỳnh Đồng – người lính trinh sát Rừng Sác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 25: HUỲNH ĐỒNG – NGƯỜI TRINH SÁT SỐNG GIỮA RỪNG, NƯỚC VÀ VÒNG VÂY | Câu chuyện thời hoa lửa