Khác

ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 5: CĂN CỨ TRÊN NHỮNG THÂN ĐƯỚC – NƠI “RỪNG SÁC LÀ NHÀ”

Không có doanh trại kiên cố. Không có những căn nhà vững chắc. Không có đường đi bằng phẳng. Giữa Rừng Sác, những người lính Đoàn 10 phải dựng căn cứ trên vùng đất sình lầy, sông nước, sống trên những sạp gỗ làm bằng cây đước. Ban ngày họ ẩn mình giữa rừng. Ban đêm họ xuống sông chiến đấu. Và chính tại nơi tưởng như không thể sống ấy, một trong những đơn vị đặc công nổi tiếng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ đã được hình thành. Người lính Rừng Sác có một câu nói rất giản dị: “Rừng Sác là nhà, bến cảng kho tàng là trận địa, sông Lòng Tàu là quyết chiến điểm.”

TP. Hồ Chí Minh13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 5: CĂN CỨ TRÊN NHỮNG THÂN ĐƯỚC – NƠI “RỪNG SÁC LÀ NHÀ”

Không có doanh trại kiên cố.

Không có những căn nhà vững chắc.

Không có đường đi bằng phẳng.

Giữa Rừng Sác, những người lính Đoàn 10 phải dựng căn cứ trên vùng đất sình lầy, sông nước, sống trên những sạp gỗ làm bằng cây đước.

Ban ngày họ ẩn mình giữa rừng.

Ban đêm họ xuống sông chiến đấu.

Và chính tại nơi tưởng như không thể sống ấy, một trong những đơn vị đặc công nổi tiếng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ đã được hình thành.

Người lính Rừng Sác có một câu nói rất giản dị:

“Rừng Sác là nhà, bến cảng kho tàng là trận địa, sông Lòng Tàu là quyết chiến điểm.”


🌊 MỘT “CĂN NHÀ” KHÔNG CÓ ĐẤT

Hãy thử tưởng tượng...

Bạn thức dậy vào buổi sáng nhưng dưới chân không phải nền đất.

bùn.

Xung quanh là nước.

Những thân đước mọc chen chúc.

Muỗi, vắt và côn trùng ở khắp nơi.

Xa hơn là những dòng sông lớn và vô số con rạch nhỏ chằng chịt.

Đó chính là Rừng Sác.

Trong những năm 1966–1975, Sở Chỉ huy Đoàn 10 từng đóng dọc khu vực sông Đồng Tranh và sông Thị Vải. Những người lính sống và làm việc trên những sạp gỗ được dựng bằng cây đước giữa vùng sình lầy, sông nước.

Không phải một căn cứ theo nghĩa thông thường.

Nhưng đó là nhà của họ.


🌿 NGÀY 15/4/1966

Ngày 15 tháng 4 năm 1966, Đặc khu Quân sự Rừng Sác được thành lập.

Căn cứ Sở Chỉ huy ban đầu đặt tại Rạch Tràm. Cuối năm 1966, do yêu cầu chiến đấu, căn cứ được chuyển về khu vực Tắc Cái Ngang – sông Ba Gioi.

Sau khi lực lượng được tổ chức thành Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác, khu vực này tiếp tục được sử dụng làm căn cứ chỉ huy.

Từ đây, những mệnh lệnh chiến đấu được truyền đi.

Một tổ được giao nhiệm vụ trinh sát.

Một tổ chuẩn bị đánh tàu.

Một tổ tìm đường vào kho xăng.

Một tổ khác chuẩn bị tiếp tế.

Rừng Sác trở thành một mạng lưới căn cứ và đường hành quân bí mật.


🛶 CON ĐƯỜNG ĐI LẠI KHÔNG CÓ TRÊN BẢN ĐỒ

Người lính bình thường đi bằng đường bộ.

Người lính Rừng Sác đi bằng đường nước.

Từ căn cứ, các chiến sĩ có thể đi theo hệ thống rạch, sông để tiếp cận sông Lòng Tàu.

Một tuyến đường được mô tả từ căn cứ đi ra sông Lòng Tàu qua Tắc Cái Ngang, sông Ba Gioi, Rạch Ông Trùm.

Những con rạch ấy đối với người ngoài có thể chỉ là những dòng nước giống nhau.

Nhưng đối với người lính Rừng Sác, mỗi khúc cua đều có tên.

Họ biết:

Đâu là nơi có thể ẩn.

Đâu là nơi nước sâu.

Đâu là nơi tàu địch thường đi qua.

Đâu là lối có thể đưa một tổ chiến đấu ra sông lớn.

Và đâu là con đường có thể giúp họ trở về.


🐊 RỪNG SÁC KHÔNG CHỈ CÓ BOM ĐẠN

Kẻ thù nguy hiểm nhất đôi khi không phải con người.

Đó có thể là thiên nhiên.

Rừng ngập mặn có những con nước lên xuống liên tục.

Bùn có thể nuốt chân người.

Sông rộng.

Rạch sâu.

Côn trùng dày đặc.

Và cá sấu xuất hiện trong những vùng nước mà người lính phải đi qua.

Nhưng người lính vẫn phải sống.

Vẫn phải ăn.

Vẫn phải ngủ.

Vẫn phải luyện tập.

Và quan trọng nhất:

vẫn phải chiến đấu.


🍚 BỮA CƠM GIỮA RỪNG

Không có nhà bếp rộng.

Không có bàn ghế.

Những bữa cơm của người lính Rừng Sác thường diễn ra trong điều kiện hết sức thiếu thốn.

Một nồi cơm.

Một chút thức ăn.

Một khoảng sạp gỗ.

Và những người đồng đội ngồi sát bên nhau.

Có thể buổi sáng họ còn ngồi ăn cùng nhau.

Nhưng buổi tối...

một người có thể được giao nhiệm vụ đi trinh sát.

Một người xuống sông.

Một người ở lại căn cứ.

Và không phải ai cũng chắc chắn sẽ trở về.

Đó là cuộc sống mà những người lính Rừng Sác đã trải qua trong nhiều năm.


🔥 “BẾN CẢNG KHO TÀNG LÀ TRẬN ĐỊA”

Rừng Sác có vị trí đặc biệt quan trọng vì nằm gần các tuyến giao thông thủy hướng vào Sài Gòn.

Đặc biệt, sông Lòng Tàu là tuyến vận tải chiến lược.

Vì thế, nhiệm vụ của Đoàn 10 không đơn giản là “giữ rừng”.

Họ phải khống chế tuyến vận tải thủy, đánh tàu chở hàng quân sự, đánh các kho tàng, bến cảng và những mục tiêu quan trọng của đối phương.

Có nghĩa là:

căn cứ nằm trong rừng, nhưng trận địa có thể ở cách đó hàng chục kilômét.

Người lính rời căn cứ.

Xuống nước.

Đi trong đêm.

Tiếp cận mục tiêu.

Đánh xong...

lại tìm đường trở về giữa một vùng sông nước mênh mông.


🌑 ĐÊM XUỐNG

Khi mặt trời tắt sau những rặng đước...

Rừng Sác bắt đầu bước vào một thế giới khác.

Ban ngày là những người lính âm thầm xây dựng căn cứ, trinh sát và chuẩn bị.

Ban đêm là những chiếc xuồng nhỏ lặng lẽ rời bến.

Không đèn.

Không tiếng động.

Những mái chèo khẽ chạm nước.

Một tổ chiến đấu đang hướng về phía sông Lòng Tàu.

Không ai biết đêm nay họ sẽ gặp điều gì.

Nhưng tất cả đều biết:

nhiệm vụ phải hoàn thành.


🕯️ VÀ CÁI GIÁ CỦA “CĂN NHÀ”

Đoàn 10 đã lập nên rất nhiều chiến công.

Nhưng Rừng Sác cũng trở thành nơi hàng trăm, hàng nghìn người lính nằm lại.

Theo thông tin được chính quyền địa phương và Trung đoàn 10 công bố nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống, hơn 900 liệt sĩ của Trung đoàn 10 đã hy sinh trên mảnh đất Rừng Sác.

Một nguồn tư liệu của địa phương còn cho biết hiện vẫn còn hơn 500 hài cốt liệt sĩ chưa được tìm thấy.

Đây là phần đau thương nhất của câu chuyện.

Rừng Sác đã trở thành nhà của họ.

Nhưng cũng chính Rừng Sác...

đã giữ lại họ mãi mãi.


🌿 NHỮNG SẠP GỖ GIỮA RỪNG

Có lẽ hình ảnh ám ảnh nhất khi nhắc đến căn cứ Rừng Sác không phải là những khẩu súng.

Mà là những sạp gỗ giữa sình lầy.

Trên đó có thể là nơi nghỉ.

Nơi họp.

Nơi ăn cơm.

Nơi viết thư.

Nơi người lính lau khẩu súng trước khi xuống sông.

Một không gian nhỏ bé giữa một vùng rừng nước rộng lớn.

Nhưng từ những sạp gỗ ấy...

những mệnh lệnh chiến đấu được truyền đi.

Những trận đánh được chuẩn bị.

Những người lính lên đường.

Và những chiến công được viết nên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn