Khác

ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 6: HUỲNH ĐỒNG – BA NGƯỜI LÍNH BÊN DÒNG THỊ VẢI

Năm 1970, đối phương chuẩn bị mở một trận càn lớn từ Rừng Sác về Long Thành. Nếu để đoàn tàu chở quân đưa lực lượng vào đúng vị trí, cuộc càn có thể gây tổn thất nặng cho căn cứ. Đoàn 10 giao nhiệm vụ cho Trung đội trưởng Trinh sát Huỳnh Đồng. Chỉ có ba người. Hai khẩu AK. Một khẩu B41 với ba quả đạn. Và một vị trí phục kích cách luồng tàu khoảng 100 mét. Họ phải chờ. Không được nổ súng sớm. Và nếu bỏ lỡ mục tiêu... cả trận càn có thể bắt đầu.

TP. Hồ Chí Minh13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 6: HUỲNH ĐỒNG – BA NGƯỜI LÍNH BÊN DÒNG THỊ VẢI

RỪNG SÁC TRƯỚC MỘT TRẬN CÀN

Năm 1970, tình hình chiến trường Rừng Sác rất căng thẳng.

Đối phương chuẩn bị mở một cuộc càn lớn từ Rừng Sác về Long Thành, Đồng Nai.

Đối với Đoàn 10, đây không phải một trận đánh thông thường.

Nếu lực lượng đối phương tiến sâu vào khu căn cứ, những người lính đang bám trụ trong rừng ngập mặn có thể phải đối mặt với một cuộc chiến vô cùng khó khăn.

Vì thế, nhiệm vụ được đặt ra:

Phải ngăn chặn lực lượng của đối phương ngay từ khi chúng còn đang di chuyển.

Và người được giao nhiệm vụ trinh sát, phục kích là Huỳnh Đồng, khi ấy đang là Trung đội trưởng Đội Trinh sát của Đoàn 10.


🎖️ BA NGƯỜI

Huỳnh Đồng cùng hai đồng đội được giao nhiệm vụ theo dõi những chiếc tàu đưa quân lên Rừng Sác.

Vũ khí của họ rất ít:

2 khẩu AK.

1 khẩu B41.

3 quả đạn.

Không có một đơn vị lớn phía sau.

Không có hàng chục khẩu súng.

Chỉ có ba người.

Nhưng phía trước họ là những đoàn tàu chở quân.

Theo lời kể của Huỳnh Đồng, nhóm được bố trí mai phục tại ấp Bàu Bông, gần Thị Vải, cách luồng tàu của đối phương khoảng 100 mét.

Họ nằm im.

Chờ đợi.


🌙 ĐÊM TRĂNG

Khoảng 22 giờ trong một đêm trăng đầu tháng 5 hoặc tháng 6 năm 1970, các tàu đối phương tập trung ở khu vực Long Sơn.

Từng tốp tàu xuất hiện.

Có lúc 5 chiếc.

Có lúc 7 chiếc.

Có lúc 3 chiếc.

Những người lính bên bờ sông nhìn chúng đi qua.

Một đồng đội sốt ruột.

Tại sao chưa bắn?

Nếu không bắn, ngày mai đối phương sẽ tiến hành cuộc càn.

Nhưng Huỳnh Đồng vẫn quyết định:

Chưa phải lúc.

Ông tiếp tục quan sát.

Bởi người lính trinh sát hiểu một điều:

Một phát súng đúng lúc có thể thay đổi cả trận đánh.


⏳ CHỜ ĐỢI

Đoàn tàu tiếp tục di chuyển.

Nhưng Huỳnh Đồng vẫn không ra lệnh.

Ông đang chờ một chiếc tàu đặc biệt.

Không phải tàu chiến đi theo đội hình.

Không phải tốp tàu đông người.

Mà là một chiếc tàu chuyên chuyển quân.

Nếu đánh trúng chiếc tàu ấy, lực lượng đối phương chuẩn bị cho cuộc càn sẽ bị tổn thất ngay trước khi bước vào Rừng Sác.

Vì vậy...

phải chờ.


🌊 NƯỚC LỚN XUỐNG

Rồi thời cơ xuất hiện.

Nước bắt đầu xuống.

Mặt trăng gần lặn.

Một chiếc tàu xuất hiện.

Chỉ một chiếc.

Không có nhiều tàu đi cùng.

Huỳnh Đồng nhận ra đây chính là mục tiêu mà ông chờ đợi.

Ông ra lệnh cho hai đồng đội chuẩn bị.

Không được bắn chính diện.

Hai người phải hướng hỏa lực theo góc đã xác định.

Mục tiêu chỉ cách họ khoảng 100 mét.


💥 PHÁT B41

Khoảnh khắc quyết định đến.

Huỳnh Đồng khai hỏa.

B41 phóng đạn.

Theo hồi ức của ông, chiếc tàu bị trúng đạn, tấp vào bờ gần vị trí phục kích và bốc cháy.

Trên tàu có khoảng 150 lính Mỹ.

Ngay sau đó, những chiếc tàu khác từ phía Vũng Tàu bắn dữ dội về phía trận địa.

Đạn pháo dồn dập.

Nhưng ba người lính đã hoàn thành điều quan trọng nhất:

Họ đã đánh trúng chiếc tàu chở quân.


🔥 KHÔNG CHO CUỘC CÀN BẮT ĐẦU

Đây chính là điều đặc biệt của trận phục kích.

Ba người không cần đánh một trận lớn.

Họ không cần tiêu diệt cả đoàn tàu.

Mục tiêu của họ là:

đánh vào lực lượng chuẩn bị cho cuộc càn.

Một chiếc tàu bị đánh cháy.

Đội hình bị ảnh hưởng.

Kế hoạch của đối phương bị đảo lộn.

Và Đoàn 10 có thêm thời gian chuẩn bị đối phó.

Câu chuyện ấy cho thấy một đặc điểm rất quan trọng của chiến đấu ở Rừng Sác:

Không phải lúc nào thắng lợi cũng đến từ một trận đánh lớn.

Đôi khi...

ba người lính và một phát B41 đúng thời điểm cũng có thể tạo nên sự khác biệt.


🌿 NGƯỜI TRINH SÁT HIỂU RỪNG

Huỳnh Đồng là người địa phương, gắn bó với Rừng Sác từ nhỏ.

Điều đó giúp ông hiểu địa hình, con nước và cách di chuyển trong vùng rừng ngập mặn.

Ông từng kể rằng khi vào những khu đất cao hơn để trú quân, bộ đội phải rất cẩn thận xóa dấu vết.

Có những khoảng đất chỉ rộng chừng một mẫu.

Xe tăng và tàu chiến đối phương chạy vòng phía ngoài.

Lính Mỹ có thể càn theo la bàn.

Nhưng những người lính Rừng Sác tìm cách ẩn mình dưới bờ nước, trong rừng và chờ thời cơ.

Rừng là nơi che chở họ.

Nhưng để sống được trong rừng...

người lính phải hiểu rừng.


🥣 NHỮNG NGÀY THIẾU THỐN

Đằng sau những trận phục kích như của Huỳnh Đồng là một cuộc sống vô cùng gian khổ.

Khu vực phía Tây sông Lòng Tàu thường xuyên bị phong tỏa.

Có thời kỳ Đoàn 10 thiếu gạo.

Các chiến sĩ phải giã lúa bằng nửa vỏ đạn 105 ly để có gạo nuôi thương binh.

Nước ngọt cũng là vấn đề nghiêm trọng.

Bộ đội phải nấu, cất nước mặn thành nước ngọt để uống.

Và khi mùa gặt đến, người dân giấu lúa trong ruộng để giúp bộ đội có lương thực.

Đó là một phần khác của cuộc chiến.

Không phải tiếng súng.

Mà là câu chuyện về sự sống còn.


❤️ NGƯỜI DÂN – HẬU PHƯƠNG GIỮA RỪNG

Huỳnh Đồng từng nhấn mạnh rằng người dân Rừng Sác rất yêu quý bộ đội.

Họ giúp đỡ lực lượng Đoàn 10 về lương thực, thực phẩm và che chở bộ đội khi có thể.

Chính mối quan hệ giữa bộ đội và nhân dân đã giúp những căn cứ Rừng Sác đứng vững trước nhiều đợt càn quét.

Có thể nói:

Rừng Sác bảo vệ người lính.

Nhưng nhân dân bảo vệ Rừng Sác.

Và những người lính như Huỳnh Đồng lại chiến đấu để bảo vệ vùng đất ấy.

Một vòng tròn của lòng tin.


🕯️ NHIỀU NĂM SAU

Chiến tranh kết thúc.

Nhưng Huỳnh Đồng vẫn nhớ.

Nhớ những con rạch.

Nhớ những bưng nhỏ.

Nhớ những đêm nằm phục kích.

Nhớ những người đồng đội.

Và nhớ những người đã không còn.

Nhiều năm sau, khi trở lại Nghĩa trang Liệt sĩ Rừng Sác, ông cùng các cựu chiến binh vẫn thắp hương cho những người lính năm xưa.

Trong một bức ảnh tư liệu của TTXVN, Huỳnh Đồng và bà Phạm Thị Nhung, nguyên y tá Đoàn 10, đứng trước những phần mộ đồng đội.

Có lẽ với những người từng sống ở Rừng Sác...

mỗi nấm mộ đều có một câu chuyện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn