Cựu chiến binh

ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 7: PHẠM THỊ NHUNG – NGƯỜI NỮ Y TÁ GIỮA RỪNG THIÊNG, NƯỚC ĐỘC

Khi những người lính Rừng Sác trở về sau một trận đánh, không phải lúc nào họ cũng trở về trong niềm vui chiến thắng. Có người bị thương. Có người mất máu. Có người kiệt sức sau nhiều giờ ngâm mình dưới nước. Và giữa vùng rừng ngập mặn thiếu thốn đủ thứ ấy, có những người âm thầm làm một công việc đặc biệt: cứu chữa những người lính. Một trong số họ là Phạm Thị Nhung – cán bộ y tá của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Câu chuyện về bà giúp chúng ta nhìn thấy một Rừng Sác khác: không chỉ có những trận đánh, mà còn có những người phụ nữ lặng lẽ giành giật sự sống cho đồng đội.

Phú Thọ13/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – TẬP 7: PHẠM THỊ NHUNG – NGƯỜI NỮ Y TÁ GIỮA RỪNG THIÊNG, NƯỚC ĐỘC

“RỪNG THIÊNG, NƯỚC ĐỘC”

Ngày nay, Rừng Sác Cần Giờ là một vùng rừng ngập mặn nổi tiếng.

Nhưng trong chiến tranh, nơi đây từng được những người lính gọi bằng một cái tên rất khác:

“Rừng thiêng, nước độc.”

Địa hình sông nước khiến việc đi lại vô cùng khó khăn.

Nhiều khu vực thường xuyên bị phong tỏa.

Lương thực thiếu.

Nước ngọt thiếu.

Thuốc men càng thiếu.

Đoàn 10 từng phải sống trong hoàn cảnh được khái quát là “ba không”: không dân, không gạo, không nước ngọt.

Trong hoàn cảnh ấy, công việc của một người y tá trở nên đặc biệt khó khăn.

Bởi...

thương binh vẫn phải được cứu.


🩸 SAU MỖI TRẬN ĐÁNH

Một trận đánh kết thúc.

Những người còn sống trở về.

Nhưng người y tá không được phép nghỉ.

Họ phải kiểm tra thương tích.

Cầm máu.

Chăm sóc vết thương.

Theo dõi những người bị thương nặng.

Và tìm cách đưa họ qua những con rạch, những khoảng rừng để tránh sự truy kích của đối phương.

Đối với Đoàn 10, điều kiện hậu cần vô cùng thiếu thốn.

Có thời kỳ bộ đội phải giã lúa bằng nửa vỏ đạn 105 ly để có gạo nuôi thương binh.

Nước mặn cũng phải được nấu, cất để lấy nước ngọt dùng trong sinh hoạt.

Hãy thử hình dung công việc của Phạm Thị Nhung trong hoàn cảnh ấy.

Không có bệnh viện.

Không có phòng cấp cứu.

Không có những thiết bị y tế hiện đại.

Chỉ có rừng, nước, thuốc men hạn chế và đôi bàn tay của người y tá.


🌿 NGƯỜI PHỤ NỮ GIỮA NHỮNG NGƯỜI LÍNH

Trong rất nhiều câu chuyện về Đoàn 10, người ta thường nhớ đến những người chỉ huy, những chiến sĩ đặc công và những trận đánh nổi tiếng.

Nhưng bên cạnh họ còn có những người phụ nữ.

Họ không trực tiếp cầm B41 đánh tàu.

Không đột nhập kho xăng.

Không đặt thuốc nổ dưới những mục tiêu quân sự.

Nhưng họ phải đối mặt với một cuộc chiến khác:

cuộc chiến giành lại sự sống cho đồng đội.

Phạm Thị Nhung là một trong những người như thế.

Trong những ký ức được TTXVN ghi lại, bà cùng cựu Trung đội trưởng Trinh sát Huỳnh Đồng kể lại những năm tháng sống và chiến đấu ở Rừng Sác. Hình ảnh hai cựu chiến binh được ghi lại khi họ cùng nhau hồi tưởng về một thời tuổi trẻ.


🌧️ KHI RỪNG SÁC BỊ PHONG TỎA

Một trong những thử thách lớn nhất của Đoàn 10 là bảo đảm cuộc sống trong điều kiện bị đối phương phong tỏa.

Khu vực phía Tây sông Lòng Tàu thường xuyên gặp khó khăn về tiếp tế.

Có những thời kỳ:

gạo không đủ.

nước ngọt không đủ.

thuốc men không đủ.

Nhưng thương binh vẫn xuất hiện sau mỗi trận chiến.

Vì thế, những người làm công tác quân y phải tìm mọi cách để duy trì việc cứu chữa.

Có lúc lương thực được người dân giấu trong ruộng.

Đến đêm, bộ đội tìm cách lấy về.

Nhân dân trở thành một phần quan trọng giúp Đoàn 10 tồn tại giữa vùng đất bị bao vây.


❤️ NHỮNG NGƯỜI DÂN GIÚP NGƯỜI LÍNH

Có một điều rất đáng nhớ trong câu chuyện của Phạm Thị Nhung.

Đó là Đoàn 10 không chiến đấu một mình.

Người dân trong vùng đã tìm cách giúp bộ đội.

Mùa gặt, họ giấu lúa trong ruộng để bộ đội có thể lấy về chống đói.

Đó không chỉ là những hạt gạo.

Đó là sự che chở.

Là niềm tin.

Là tình cảm của nhân dân đối với những người lính đang chiến đấu ngay trên quê hương mình.

Và đối với một người làm công tác quân y như Phạm Thị Nhung, sự giúp đỡ ấy càng quý giá.

Bởi mỗi hạt gạo đến được căn cứ...

cũng góp phần giữ lại sức khỏe cho một người lính.


🕯️ CÓ NHỮNG NGƯỜI Y TÁ KHÔNG NHỚ HẾT TÊN BỆNH NHÂN

Chiến tranh đã đi qua nhiều thập kỷ.

Nhưng ký ức của người từng làm y tá ở Rừng Sác vẫn còn đó.

Có những người lính bị thương rồi được cứu.

Có người trở lại đơn vị.

Có người tiếp tục chiến đấu.

Nhưng cũng có những người...

không bao giờ tỉnh lại.

Đối với một người làm quân y, có lẽ đó là nỗi đau rất khác.

Người lính trực tiếp chiến đấu có thể nhìn thấy mục tiêu trước mặt.

Người y tá lại phải chứng kiến đồng đội của mình từng người một nằm xuống.

Và đôi khi, dù đã cố gắng hết sức...

vẫn không thể giữ được họ.


🌿 RỪNG SÁC HÔM NAY

Ngày nay, Rừng Sác không còn tiếng súng.

Những con sông vẫn chảy.

Những rặng đước vẫn xanh.

Nhưng dưới lớp đất và bùn của vùng rừng ngập mặn ấy vẫn còn dấu tích của một thời chiến tranh.

Đoàn 10 – lực lượng được thành lập ngày 15/4/1966 – đã trở thành tiền thân của Trung đoàn 10 ngày nay.

Năm 2026, Trung đoàn 10 tổ chức kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống, tiếp tục nhắc lại những chiến công của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ Đoàn 10 năm xưa.

Trong những hoạt động tri ân ấy, người ta vẫn trở về nghĩa trang liệt sĩ Rừng Sác.

Vẫn thắp những nén hương.

Vẫn nhắc tên những người đã nằm lại.

Và những cựu chiến binh như Phạm Thị Nhung vẫn là những người có thể kể cho thế hệ sau biết:

Rừng Sác năm xưa đã từng như thế nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn