Đại đội 54 nhận nhiệm vụ mới
Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, khi Đại đội 54 nhận nhiệm vụ mới. Sau nhiều ngày hành quân và làm nhiệm vụ, anh em vừa ổn định chỗ nghỉ thì cán bộ đại đội thông báo toàn đơn vị tập trung. Không khí đang vui vẻ bỗng trở nên nghiêm túc. Ai cũng hiểu, khi có lệnh tập trung đột xuất, chắc chắn phía trước lại có một nhiệm vụ quan trọng.

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, khi Đại đội 54 nhận nhiệm vụ mới.
Sau nhiều ngày hành quân và làm nhiệm vụ, anh em vừa ổn định chỗ nghỉ thì cán bộ đại đội thông báo toàn đơn vị tập trung. Không khí đang vui vẻ bỗng trở nên nghiêm túc. Ai cũng hiểu, khi có lệnh tập trung đột xuất, chắc chắn phía trước lại có một nhiệm vụ quan trọng.
Đại đội trưởng đứng trước anh em, nói ngắn gọn:
— Sắp tới, đơn vị chúng ta có nhiệm vụ mới. Yêu cầu tất cả chuẩn bị đầy đủ, giữ vững kỷ luật và đoàn kết, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Không có những lời nói dài.
Nhưng chúng tôi hiểu trách nhiệm của mình.
Sau buổi phổ biến nhiệm vụ, từng tổ bắt đầu kiểm tra lại hành trang. Người kiểm tra ba lô, người sắp xếp tư trang, người hỗ trợ đồng đội chuẩn bị những thứ cần thiết.
Tôi nhìn những người lính trong đại đội. Có người còn rất trẻ. Có người đã từng trải qua nhiều chặng đường chiến đấu. Nhưng trước nhiệm vụ mới, tất cả đều có chung một thái độ: đã nhận lệnh thì quyết tâm hoàn thành.
Một đồng đội ngồi cạnh tôi vừa buộc lại dây ba lô vừa nói:
— Không biết lần này đi đâu nhỉ?
Tôi cười:
— Đi đâu cũng được, miễn là anh em cùng nhau.
Anh gật đầu.
Câu nói ấy nghe thật đơn giản nhưng thể hiện đúng tinh thần của chúng tôi lúc bấy giờ.
Đêm xuống, Đại đội 54 bước vào công tác chuẩn bị.
Không ai biết phía trước sẽ có những khó khăn gì. Chúng tôi chỉ biết rằng nhiệm vụ mới đang chờ và mỗi người phải chuẩn bị thật tốt.
Trong lúc nghỉ, tôi lấy từ túi áo ra một lá thư gia đình.
Tôi đọc lại vài dòng rồi gấp cẩn thận.
Một người lính bên cạnh hỏi:
— Nhà gửi thư à?
— Ừ.
— Có nhắn gì không?
Tôi cười:
— Bảo tôi giữ gìn sức khỏe.
Anh im lặng một lúc rồi nói:
— Nhà tôi cũng vậy.
Hai chúng tôi nhìn nhau.
Ai cũng có một mái nhà để nhớ, một người thân đang chờ.
Nhưng sáng hôm sau, khi có hiệu lệnh tập hợp, chúng tôi lại nhanh chóng đứng vào hàng.
Đại đội trưởng kiểm tra quân số lần cuối.
— Đại đội 54, sẵn sàng chưa?
Tiếng trả lời vang lên:
— Sẵn sàng!
Đoàn quân bắt đầu lên đường.
Tôi bước giữa những người đồng đội thân quen. Con đường phía trước còn dài, nhưng trong lòng tôi lúc ấy rất bình tĩnh.
Tôi nghĩ đến lời dặn của gia đình.
Nghĩ đến những người đang đi bên cạnh mình.
Và nghĩ đến nhiệm vụ mà đơn vị vừa nhận.
Sau này, khi nhìn lại những năm tháng ấy, tôi nhận ra rằng mỗi lần nhận nhiệm vụ mới cũng là một lần người lính học cách trưởng thành. Không ai biết trước những khó khăn phía trước, nhưng chúng tôi tin vào đơn vị, tin vào đồng đội và tin rằng chỉ cần đoàn kết thì có thể vượt qua.
Đại đội 54 nhận nhiệm vụ mới — đó không chỉ là một mệnh lệnh hành quân, mà còn là lời nhắc mỗi người lính phải đặt trách nhiệm với tập thể lên trên những khó khăn riêng của mình.


