Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐẠI ĐỘI 9 - MÁI NHÀ THỨ HAI

Lạng Sơn07/08/2026Phường Kon Tum (Đoàn phường Kon Tum)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những tháng ngày miệt mài trên thao trường, Nguyễn Văn Nhuận chính thức được biên chế về đơn vị chiến đấu. Đó là Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 1, Sư đoàn Bộ binh 5, đơn vị sau này trở thành một phần máu thịt trong cuộc đời quân ngũ của ông.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến Đại đội 9, giọng ông vẫn đầy xúc động.

Ông không chỉ nhớ tên đơn vị.

Ông còn nhớ từng người đồng đội.

Nhớ từng người chỉ huy.

Nhớ từng khuôn mặt đã cùng mình đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế trên đất bạn Campuchia.

Ông kể rằng, ngày đầu về đơn vị, ai cũng còn rất trẻ.

Có người vừa rời ghế nhà trường.

Có người mới xa gia đình lần đầu.

Có người đến từ miền Bắc.

Có người đến từ miền Trung.

Có người đến từ miền Nam.

Họ nói những giọng khác nhau.

Mang những phong tục khác nhau.

Nhưng khi khoác chung màu áo lính, tất cả đều trở thành anh em.

Trong quân đội không ai hỏi nhau nhà giàu hay nhà nghèo.

Không ai phân biệt quê quán.

Chỉ có đồng chí.

Chỉ có đồng đội.

Chỉ có nhiệm vụ.

Ông được phân công vào lực lượng hỏa lực và sau này đảm nhiệm cương vị Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực. Đó là nhiệm vụ đòi hỏi người chỉ huy không chỉ thành thạo kỹ thuật chiến đấu mà còn phải bình tĩnh, quyết đoán trong mọi tình huống. Mỗi quyết định đều liên quan trực tiếp đến sự an toàn của đồng đội và kết quả của trận đánh.

Theo lời ông kể, những người lính của Đại đội 9 được rèn luyện rất nghiêm.

Huấn luyện nghiêm.

Kỷ luật nghiêm.

Tinh thần trách nhiệm cũng rất nghiêm.

Người đi trước tận tình hướng dẫn người mới.

Cán bộ luôn gần gũi chiến sĩ.

Chính điều đó đã tạo nên một tập thể đoàn kết, gắn bó như những người thân trong gia đình.

Ông vẫn thường nói rằng, người lính sống xa quê nhưng không bao giờ cảm thấy cô đơn. Bởi ở đơn vị, đồng đội chính là những người anh em ruột thịt. Họ cùng chia nhau từng bữa cơm, từng bi đông nước, từng chiếc võng giữa rừng, cùng vượt qua những cuộc hành quân dài ngày và cùng động viên nhau trước mỗi lần bước vào trận đánh.

Có những đêm ngồi bên nhau giữa rừng sâu.

Không có ánh điện.

Không có tiếng xe cộ.

Chỉ có ánh lửa nhỏ.

Và những câu chuyện về quê hương.

Mỗi người kể về một miền đất.

Một mái nhà.

Một người mẹ đang chờ.

Một người cha đang mong.

Những câu chuyện bình dị ấy đã giúp những người lính vơi đi nỗi nhớ nhà, tiếp thêm động lực để hoàn thành nhiệm vụ.

Ông Nguyễn Văn Nhuận luôn khẳng định rằng, sức mạnh của Đại đội 9 không chỉ đến từ vũ khí hay cách đánh, mà trước hết đến từ sự đoàn kết. Trong chiến đấu, mỗi người đều sẵn sàng che chở cho đồng đội, sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình và không bao giờ bỏ lại người phía sau.

Chính tinh thần ấy đã trở thành truyền thống của đơn vị.

Sau này, khi bước vào những trận đánh ác liệt tại Campuchia, đặc biệt là trận chiến ở điểm cao Xuân Sán tháng 4 năm 1984, ông càng thấm thía giá trị của hai tiếng đồng đội. Nhiều người đã anh dũng hy sinh. Nhiều người mang thương tật suốt đời. Nhưng không một ai lùi bước trước nhiệm vụ.

Đối với ông Nguyễn Văn Nhuận, Đại đội 9 không chỉ là nơi ông công tác.

Đó là nơi rèn luyện bản lĩnh.

Là nơi ông trưởng thành.

Là nơi ông có những người anh em sẵn sàng sống chết vì nhau.

Và cũng là nơi lưu giữ những ký ức thiêng liêng nhất của cuộc đời người lính.

Cho đến hôm nay, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ hoặc nhắc đến phiên hiệu Đại đội 9 - Tiểu đoàn 6 - Trung đoàn 1 - Sư đoàn Bộ binh 5, ông vẫn coi đó là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.

Bởi ở nơi ấy, ông đã có một mái nhà thứ hai.

Một mái nhà được dựng nên bằng tình đồng chí, đồng đội, bằng kỷ luật, lòng dũng cảm và sự hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn