Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đại đội 915 – Những “đóa hoa thép” nở giữa lửa đạn và khúc tráng ca bất tử

Thái Nguyên24/04/2026Trung tâm GDNN-GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2) (Trung tâm GDNN-GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2), Đoàn phường Đức Xuân)16 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐẠI ĐỘI 915 – NHỮNG “ĐÓA HOA THÉP” NỞ GIỮA LỬA ĐẠN

VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ

Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc, có những cái tên không chỉ là ký ức, mà đã hóa thân thành biểu tượng thiêng liêng của đất nước, của dân tộc. Đêm 24/12/1972, tại ga Lưu Xá (Thái Nguyên), 60 cán bộ, đội viên Đại đội 915 đã vĩnh viễn nằm lại trong mưa bom B52 của đế quốc Mỹ, Viết nên một khúc tráng ca bất tử bằng chính tuổi xuân và sinh mệnh của mình.

Một buổi chiều của tháng tư lịch sử, những đoàn viên thanh niên của Trung tâm GDNN-GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2) đã có buổi gặp mặt đầy ý nghĩa với nhân chứng lịch sử tại Xã Chợ Đồn, Tỉnh Thái Nguyên. Ngồi bên bàn trà ấm cúng, chúng tôi được lắng nghe những câu chuyện chân thực và xúc động của bác Nguyễn Thị Nhung sinh năm 1954, một Cựu Thanh niên xung phong, người đã trực tiếp sống và chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Hình ảnh nữ cựu Thanh niên xung phong, với ánh mắt vẫn ánh lên sựkiên định và nghị lực sau bao biến thiên của thời gian, đã chạm sâu vào trái tim mỗi đoàn viên trẻ, đưa chúng tôi trở về với một thời hoa lửa hào hùng. Những trang sách về 915 không còn là những con chữ khô khan, mà hiện lên sống động, đau thương nhưng đầy kiêu hãnh qua từng lời kể nghẹn ngào của người trong cuộc.

(Cuốn sách Đại đội 915-còn mãi với non sông)

Câu chuyện bắt đầu khi bác kể về thời điểm bác tròn 18 tuổi - cái tuổi đẹp nhất của đời người, cũng là lúc bác Nhungcùng đồng đội lên đường làm nhiệm vụ tại ga Lưu Xá, Thái Nguyên.

Khi nghe bác kể về đêm định mệnh ấy, chúng tôi như chạm vào hơi thở của những năm tháng "tất cả vì miền Nam ruột thịt". Bác bồi hồi kể:"Đêm 24/12/1972, bom Mỹ trút xuống tàn khốc nhiệm vụ của chúng tôi là ngày đêm bám trụ, lấp hố bom để thông tuyến đường sắt. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, chúng tôi không sợ chết, không ai bỏ chạy. Các anh chị chỉ nghĩ làm sao để hàng hóa chi viện không bị tắc nghẽn, làm sao để con tàu chở lương thực, vũ khí kịp tiến vào chiến trường. Họ đã lấy thân mình để giữ vững mạch máu của Tổ quốc.

(Bác Nhung đang kể lại những ngày tháng tại ga Lưu Xá, Thái Nguyên)

Giọng bác chùng xuống, rưng rưng khi nhắc về ngày định mệnh ấy: "Trong lúc đang miệt mài lấp hố bom, bom địch dội xuống. Chỉ trong chớp mắt, 60 đồng đội của tôi đã nằm lại nơi đây trong đó có tới 25 liệt sĩ là người con quê hương Chợ Đồn chúng ta. Những người trẻ ấy đã hy sinh khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi, thậm chí có những chiến sĩ mới vừa 16 tuổi..."họ là những chàng trai, cô gái bình dị, yêu đời, thế nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ đã không ngần ngại trở thành những "đóa hoa thép" rực rỡ nhất. Tinh thần đó, ý chí quyết tử đó chính là sợi chỉ đỏ nối liền quá khứ và hiện tại, là minh chứng rõ nhất cho khí phách Việt Nam. Câu chuyện của bác khiến không gian như ngưng đọng. Chúng tôi hiểu rằng, sự bình yên ngày hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của những người đi trước. Tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và tình đồng đội thiêng liêng ấy chính là bài học vô giá mà bác truyền lại cho thế hệ chúng tôi.

(Hình ảnh những TNXP của Đại đội 915)

Nhìn những gương mặt đoàn viên trẻ quây quần bên bác, tôi bất giác trăn trở: Chúng ta đang được hít thở bầu không khí của hòa bình, được tự do lựa chọn tương lai, liệu chúng ta đã thực sự sống xứng đáng với những gì các anh chị đã hy sinh?

Sự hy sinh của Đại đội 915 không phải để chúng ta lặng im tưởng nhớ, mà còn để nhắc nhở mỗi người phải sống mạnh mẽ hơn, nỗ lực hơn, học tập nghiêm túc hơn và trách nhiệm hơn với cộng đồng với tổ quốc hôm nay.Đừng để hòa bình trở thành điều hiển nhiên đến mức lãng quên giá trị của tự do. Hãy biến lòng biết ơn thành những hành động cụ thể, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất trong học tập, trong cách cư xử hằng ngày, trong ý thức giữ gìn môi trường sống và xây dựng lối sống văn minh. Đó chính là cách thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối và làm rạng rỡ hơn tinh thần của những anh hùng thanh niên xung phong năm xưa.

(Đoàn viên thanh niên đang ngồi nghe bác Nhung kể)

Đại đội 915 đã hóa thân vào đất mẹ, nhưng tên tuổi của họ vẫn sống mãi cùng non sông.Buổi gặp gỡ hôm nay không chỉ đơn thuần là một chuyến thăm hỏi, mà thực sự là một cuộc đối thoại thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại, giữa những hy sinh đã hóa thành lịch sử và những ước mơ đang được viết tiếp trong tương lai.

Là những đoàn viên thanh niên hôm nay, chúng ta có quyền tự hào về truyền thống hào hùng ấy, nhưng đồng thời cũng mang trên vai mình một trách nhiệm lớn lao: sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả tuổi xuân.

Chúng tôi, những đoàn viên Trung tâm GDNN-GDTX Bắc Kạn, xin nguyện khắc ghi sâu sắc bài học về sự cống hiến và lý tưởng sống cao đẹp mà thế hệ cha ông đã để lại. Hãy lan tỏa câu chuyện về 915 tới mọi đoàn viên thanh niên khác, để mỗi trái tim trẻ đều hiểu rằng: Lý tưởng của tuổi trẻ không nằm ở sự an nhàn, mà ở sự dấn thân và cống hiến; lòng yêu nước không bao giờ cũ, chỉ có thể được làm mới bằng hành động hôm nay.

Xin hãy sống, học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với những “đóa hoa thép” đã lặng lẽ nở rộ giữa khói lửa chiến tranh, những con người đã hiến dâng cả thanh xuân để đất nước hôm nay được hòa bình, tự do và tiếp tục vươn mình mạnh mẽ trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn