Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đại đội "thấp bé nhẹ cân"

Nghệ An18/07/2026Chi đoàn Hùng Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rời quê hương Giai Lạc sau những ngày được bà con chăm sóc, bồi dưỡng trước khi nhập ngũ, chàng thanh niên Đường Xuân Bình mang theo biết bao háo hức bước vào môi trường quân đội. Trong tâm trí của cậu học trò vừa hơn mười bảy tuổi, doanh trại là nơi những người lính cao lớn, rắn rỏi ngày đêm luyện tập để chuẩn bị ra chiến trường. Vì vậy, khi được đưa đến đơn vị mới, điều khiến ông bất ngờ nhất lại chính là... vóc dáng của những người đồng đội.

Sau đợt khám sức khỏe và phân loại tân binh, những chiến sĩ có cân nặng dưới 47 kilôgam được biên chế vào một đại đội riêng để tiếp tục bồi dưỡng và huấn luyện trước khi nhận nhiệm vụ. Nhìn quanh doanh trại, ai cũng gầy gò, nhỏ con. Có người vừa rời ghế nhà trường, khuôn mặt vẫn còn nét ngây thơ của tuổi mười bảy, mười tám. Có người vì những năm tháng thiếu ăn nên thân hình mảnh khảnh, đôi vai còn chưa thật vững. Chính vì thế, anh em trong đơn vị thường vui vẻ gọi đây là "đại đội thấp bé nhẹ cân".

Tên gọi nghe có vẻ hài hước, nhưng phía sau đó là sự quan tâm rất chu đáo của quân đội. Các cấp chỉ huy hiểu rằng, muốn có những người lính khỏe mạnh ra chiến trường thì trước hết phải giúp họ có đủ thể lực. Ngoài chương trình huấn luyện quân sự, đơn vị còn dành chế độ ăn uống tốt hơn để các chiến sĩ tăng cân và phục hồi sức khỏe. Mỗi bữa cơm có thêm quả trứng, miếng thịt hay bát canh đầy hơn một chút cũng đủ khiến những chàng trai trẻ cảm thấy ấm lòng.

Thế nhưng, điều quý giá nhất không nằm ở khẩu phần ăn mà ở tinh thần của cả đại đội. Không ai mặc cảm vì mình nhỏ bé. Không ai xin ở lại phía sau. Trái lại, ai cũng nóng lòng được hoàn thành huấn luyện để sớm ra chiến trường cùng đồng đội. Họ thường động viên nhau rằng: "Nhỏ người nhưng không nhỏ chí."

Những ngày huấn luyện diễn ra vô cùng nghiêm khắc. Từ sáng sớm, khi tiếng kẻng báo thức vừa vang lên, cả đại đội đã nhanh chóng tập hợp trên sân. Chạy bền, vượt vật cản, mang vác nặng, học điều lệnh, học chiến thuật... bài nào cũng khiến mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Với những người có thể trạng yếu, mỗi vòng chạy đều là một thử thách.

Đường Xuân Bình vẫn nhớ những buổi hành quân đầu tiên. Chiếc ba lô quân trang trên vai tưởng chừng nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể. Có lúc đôi chân mỏi nhừ, hơi thở gấp gáp, tưởng như không thể bước tiếp. Nhưng nhìn sang hai bên, thấy những người đồng đội cũng nhỏ bé như mình vẫn đang cắn răng tiến về phía trước, ông lại tự nhủ không được phép bỏ cuộc.

Trong đại đội, tình đồng chí, đồng đội được vun đắp từ những điều rất giản dị. Người khỏe hơn đỡ giúp bạn mang thêm ít quân trang. Người biết buộc võng chỉ cho người chưa biết. Sau mỗi giờ tập, anh em chia nhau từng ngụm nước, động viên nhau cố gắng. Không có ai bị bỏ lại phía sau. Chính sự sẻ chia ấy đã biến những chàng trai xa lạ trở thành những người anh em cùng chung lý tưởng.

Thời gian trôi qua, những chàng trai gầy gò ngày nào dần thay đổi. Cơ thể khỏe hơn, bước chân vững vàng hơn, ánh mắt cũng trở nên cương nghị. Họ không còn là những cậu học trò rời quê với nhiều bỡ ngỡ, mà đã trở thành những người lính thực thụ, sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào mà Tổ quốc giao phó.

Nhiều năm sau, khi nhớ về quãng đời quân ngũ, Đường Xuân Bình vẫn coi khoảng thời gian ở "đại đội thấp bé nhẹ cân" là một kỷ niệm đẹp và đầy ý nghĩa. Chính nơi ấy đã dạy ông rằng con người có thể sinh ra với vóc dáng nhỏ bé, nhưng không ai có thể giới hạn được ý chí của mình. Khi trái tim đã mang trong mình tình yêu Tổ quốc và khát vọng cống hiến, mọi rào cản đều có thể vượt qua.

Đại đội năm ấy giờ chỉ còn trong ký ức. Nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có người trở về với những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng trong tâm trí ông, họ vẫn là những chàng trai trẻ nhỏ bé mà kiên cường, đã góp phần viết nên bản hùng ca của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Thông điệp: Ý chí của người lính luôn lớn hơn vóc dáng của họ. Sức mạnh thật sự không nằm ở chiều cao hay cân nặng, mà ở lòng yêu nước, tinh thần vượt khó và quyết tâm cống hiến. Chính ý chí ấy đã giúp một thế hệ thanh niên bình dị làm nên những điều phi thường cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đại đội "thấp bé nhẹ cân" | Câu chuyện thời hoa lửa