Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẠI ĐỘI THÔNG TIN VÀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG TRONG CHIẾN TRƯỜNG

Bắc Ninh05/05/2026Vũ Thượng Hải3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mưa rừng trút xuống không ngớt, từng giọt nặng hạt rơi trên tán lá, tạo thành một bản nhạc dồn dập của chiến trường. Trong màn mưa dày đặc ấy, Đại đội Thông tin 17 vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ của mình – những người lính không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại là mạch máu giữ cho cả đơn vị chiến đấu được sống và vận hành. Trung đội trưởng Lâm khẽ lau nước mưa trên mặt, mắt vẫn dán vào chiếc máy vô tuyến đặt trong hầm dã chiến. Tín hiệu lúc được lúc mất. Địch đang tăng cường gây nhiễu. Anh quay sang chiến sĩ trẻ bên cạnh: – Cường, kiểm tra lại dây anten! Có thể bị gãy đoạn nào rồi. Cường, cậu lính mới vào quân ngũ chưa đầy một năm, nhanh chóng khoác áo mưa, lao ra ngoài. Mưa tạt vào mặt, bùn đất nhão nhoét dưới chân, nhưng cậu vẫn lần theo đường dây thông tin đã kéo xuyên rừng từ sáng sớm. Đường dây ấy nối từ sở chỉ huy tiểu đoàn đến các mũi tiến công phía trước. Chỉ cần một điểm đứt, toàn bộ hệ thống chỉ huy có thể rơi vào hỗn loạn. Cường bò thấp dưới những tán cây, mắt căng ra tìm dấu hiệu bất thường. Đúng như dự đoán, một đoạn dây đã bị mảnh pháo cắt đứt. Không chần chừ, cậu rút dao, tuốt lại hai đầu dây, nối lại bằng thao tác thuần thục. Dù tay run vì lạnh và mưa, cậu vẫn làm nhanh, chính xác. Ở phía xa, tiếng pháo nổ dồn dập. Trận đánh đang diễn ra ác liệt. Trong hầm, Lâm áp tai vào máy, giọng căng thẳng: – A1 gọi A2, nghe rõ trả lời! Một vài giây im lặng, rồi tiếng rè rè vang lên: – A2 nghe rõ… tín hiệu yếu… địch phản kích mạnh… Lâm thở phào. Đường dây đã được nối lại. Anh lập tức ghi chép nhanh, rồi truyền lệnh của chỉ huy: – Giữ vững trận địa! Pháo binh sẽ yểm trợ sau 5 phút! Ở phía trước, những chiến sĩ đang chiến đấu sống chết chỉ có thể tin vào những tín hiệu mong manh ấy. Và những người lính thông tin chính là cầu nối duy nhất giữa sự sống và cái chết. Đêm xuống, rừng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng với Đại đội Thông tin, đó lại là thời điểm bận rộn nhất. Một tổ công tác được lệnh hành quân xuyên đêm để thiết lập tuyến thông tin mới. Trung đội trưởng Lâm dẫn đầu, theo sau là Cường và ba chiến sĩ khác. Mỗi người mang trên lưng cuộn dây, máy móc nặng trĩu. Đường rừng tối đen, chỉ có ánh đèn pin bọc vải đỏ le lói. Họ phải di chuyển tuyệt đối bí mật. Đến một con suối nhỏ, nước chảy xiết do mưa lớn. Lâm ra hiệu dừng lại. – Phải vượt qua trước khi trời sáng. Nhanh nhưng phải an toàn. Từng người một bám dây, lội qua dòng nước lạnh buốt. Khi đến giữa dòng, Cường trượt chân, suýt bị cuốn đi. May mắn thay, Lâm kịp thời giữ lại. – Bình tĩnh! Nắm chắc vào! Cường gật đầu, cố giữ vững. Khi lên được bờ bên kia, cậu thở dốc, nhưng ánh mắt lại sáng lên. Đó là lần đầu tiên cậu thực sự cảm nhận được ranh giới mong manh giữa sống và chết. Họ tiếp tục hành quân. Đến gần sáng, tuyến dây mới đã được kéo xong. Mọi người ngồi bệt xuống đất, mồ hôi hòa lẫn nước mưa. Một chiến sĩ khẽ cười: – Không có mình, chắc các anh phía trước “mù” hết. Lâm nhìn mọi người, giọng trầm lại: – Không ai thấy mình, nhưng ai cũng cần mình. Đó là nhiệm vụ của lính thông tin. Những ngày sau đó, chiến sự càng trở nên khốc liệt. Địch tăng cường đánh phá, liên tục ném bom vào các tuyến giao liên và thông tin. Một buổi trưa, khi đại đội đang sửa chữa đường dây, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên. – Tản ra! Ẩn nấp! Bom nổ liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Một đoạn dây dài bị phá hủy hoàn toàn. Sau trận bom, khói bụi vẫn chưa tan, Lâm đã đứng dậy: – Phải nối lại ngay! Không được để gián đoạn! Cường và các chiến sĩ lao vào công việc. Nhưng lần này, tình hình khó khăn hơn nhiều. Địa hình bị cày xới, dây bị đứt nhiều đoạn. Đang sửa, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Một chiến sĩ ngã xuống. – Hùng bị thương! Cường chạy lại. Máu chảy nhiều từ vai Hùng. Nhưng Hùng vẫn gắng nói: – Đừng lo cho tôi… nối dây trước… Lâm siết chặt tay: – Y tá đâu! Đưa Hùng về tuyến sau! Nhưng chính Hùng đã giữ tay lại: – Nếu không có liên lạc… cả đơn vị phía trước nguy hiểm… tôi chịu được… Câu nói ấy khiến tất cả lặng đi trong vài giây. Rồi họ tiếp tục làm việc nhanh hơn, quyết liệt hơn. Chỉ sau 30 phút, tuyến thông tin được khôi phục. Tín hiệu trở lại. Trong hầm chỉ huy, mệnh lệnh được truyền đi kịp thời. Một đợt phản công được tổ chức và đã đẩy lùi địch. Còn Hùng, sau đó được đưa đi cấp cứu. Anh sống sót, nhưng vết thương ấy sẽ theo anh suốt đời. Một tháng sau, chiến dịch bước vào giai đoạn quyết định. Đại đội Thông tin nhận nhiệm vụ đặc biệt: đảm bảo liên lạc liên tục trong cuộc tổng tiến công. Đêm trước trận đánh, Lâm gọi Cường lại: – Ngày mai sẽ rất khó khăn. Nếu có chuyện gì… Cường ngắt lời: – Anh cứ yên tâm. Em sẽ giữ đường dây bằng mọi giá. Lâm nhìn cậu, gật đầu. Trận đánh bắt đầu từ rạng sáng. Pháo nổ rung chuyển cả cánh rừng. Bộ binh xung phong, xe tăng tiến lên. Trong hầm, Lâm liên tục nhận và truyền lệnh. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Bất ngờ, tín hiệu mất hoàn toàn. – Kiểm tra ngay! Cường lập tức lao ra ngoài. Lần theo đường dây giữa làn đạn. Một đoạn dây bị đứt do pháo. Cậu vừa nối, vừa né đạn. Một viên đạn sượt qua tay, máu chảy ra, nhưng cậu không dừng lại. – Phải xong… phải xong… Cuối cùng, dây được nối lại. Cường hét lớn: – Xong rồi! Trong hầm, tín hiệu trở lại. Lâm lập tức truyền lệnh quan trọng: thay đổi hướng tiến công để tránh ổ phục kích. Quyết định ấy đã cứu hàng chục chiến sĩ. Khi trận đánh kết thúc, chiến thắng thuộc về ta. Cường được đưa về với cánh tay băng bó. Lâm đến bên, đặt tay lên vai cậu: – Cậu làm tốt lắm. Cường cười, dù gương mặt còn tái: – Em chỉ làm việc của mình thôi. Chiến tranh rồi cũng qua đi. Nhưng những người lính thông tin như Lâm, Cường, Hùng… vẫn mãi là những người giữ mạch sống thầm lặng của chiến trường. Họ không luôn xuất hiện trên tuyến đầu, không phải lúc nào cũng được nhắc tên trong những bản tin chiến thắng. Nhưng mỗi chiến công đều có dấu ấn của họ – trong từng tín hiệu, từng đoạn dây, từng lần vượt bom đạn để giữ cho mệnh lệnh được thông suốt. Giữa khói lửa chiến tranh, họ chính là những sợi dây vô hình nối liền ý chí, lòng tin và sức mạnh của cả một quân đội. Và dù năm tháng có trôi qua, câu chuyện về Đại đội Thông tin vẫn sẽ được kể lại – như một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng không thể thiếu trong mỗi chiến thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn