Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG CỤT TAY TRUNG DŨNG HÀ VĂN NỌA

Tác Giả: Trần Diệp Anh

Hải Phòng22/08/2026xã Thái Tân (Xã Thái Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hà Văn Nọa sinh năm 1928 tại Ninh Giang, Hải Dương, trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Từ nhỏ, ông được cha dạy chữ, dạy võ và sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Năm 1947, ông nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại nhiều chiến dịch lớn như Biên Giới, Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc và lập nhiều chiến công trên các cương vị chỉ huy.

Trong Chiến dịch Biên Giới năm 1950, Hà Văn Nọa bị thương cụt một tay. Nhưng thương tật không thể ngăn bước người chiến sĩ. Ông vẫn xin tiếp tục được chiến đấu và sau đó trở thành Đại đội trưởng Đại đội 243, Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.

Ngày 13-3-1954, trong trận đánh Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại đội trưởng Hà Văn Nọa trực tiếp chỉ huy bộ đội tiến công. Trước hệ thống hỏa lực và công sự kiên cố của địch, ông bình tĩnh phát hiện điểm yếu, tổ chức lực lượng phá hàng rào, thọc sâu và chia cắt trận địa. Đến 22 giờ 30 phút, quân ta hoàn toàn làm chủ Him Lam, sớm hơn thời gian dự kiến 30 phút.

Trong đợt tiến công thứ hai, đơn vị của ông tiếp tục nhận nhiệm vụ thọc sâu vào trận địa địch. Dù gần một phần ba đại đội bị thương, các chiến sĩ vẫn kiên quyết tiến lên. Hà Văn Nọa dẫn 20 chiến sĩ truy kích địch đến bờ sông Nậm Rốm dưới làn bom đạn ác liệt. Những người lính bị thương tự buộc chặt vết thương, tiếp tục chiến đấu.

Trận chiến ấy cũng là trận cuối cùng của người đại đội trưởng cụt tay. Hà Văn Nọa cùng nhiều cán bộ, chiến sĩ Đại đội 243 đã anh dũng hy sinh trên chiến trường Điện Biên Phủ. Khi ấy, ông mới 26 tuổi.

Ngày 16-12-2004, Nhà nước truy tặng Hà Văn Nọa Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Một cánh tay đã mất nhưng ý chí chiến đấu chưa bao giờ mất. Hà Văn Nọa đã sống trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc, để tên tuổi ông mãi được nhắc nhớ cùng những người lính đã làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn