Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đại hành Hoàng đế

Phạm Vân Ly

Thanh Hóa22/08/2026phường Nguyễn Trãi (Phường Nguyễn Trãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đại hành Hoàng đế

Mùa xuân năm 981, dòng sông Bạch Đằng cuồn cuộn sóng. Trên chiến thuyền chỉ huy, Thập đạo Tướng quân Lê Hoàn đứng sừng sững như một vị thần hộ mệnh của nước Đại Cồ Việt. Gió biển thổi tung vạt áo bào, mắt ông đăm đắm nhìn về phía cửa sông, nơi đoàn chiến thuyền khổng lồ của quân Tống đang rầm rộ tiến vào.Nước nhà vừa trải qua cơn biến động lớn. Vua Đinh Tiên Hoàng và Thái tử Đinh Liễn bị ám hại. Ấu chúa Đinh Toàn mới 6 tuổi lên ngôi. Giặc phương Bắc chực chờ ngoài ngõ, bờ cõi lung lay như ngọn đèn trước gió. Trước vận mệnh ngàn cân treo sợi tóc của dân tộc, Thái hậu Dương Vân Nga đã đặt chiếc long bào lên vai Lê Hoàn, trao cho ông giang sơn và niềm tin của cả một bờ cõi.Ông không phụ lòng người dân nước Việt."Tất cả sẵn sàng phục kích!" – Tiếng truyền lệnh của Lê Hoàn đanh thép, át cả tiếng sóng gầm.Ông biết rõ sức mạnh của quân Tống, nhưng ông cũng biết rõ từng khúc sông, từng ngọn thủy triều của lòng đất này. Kế sách của Ngô Quyền năm xưa lại một lần nữa được tái hiện. Hàng ngàn cọc gỗ bọc đồng đã được đóng sâu dưới lòng sông Bạch Đằng, chờ đợi con mồi.Khi chiến thuyền giặc lọt vào trận địa, Lê Hoàn vung gươm hét lớn: "Tấn công!".Trống trận nổi lên liên hồi, vang động cả đất trời. Quân sĩ Đại Cồ Việt từ các ngả rạch lao ra như mãnh hổ xuống núi. Quân Tống bất ngờ, tháo chạy hỗn loạn đúng lúc thủy triều rút xuống. Những chiếc thuyền chiến to lớn của giặc bị cọc nhọn đâm thủng, lật nhào. Tiếng la hét, tiếng binh khí va vào nhau chát chúa. Lê Hoàn tự mình thúc trống, đốc chiến ngay nơi hòn tên mũi đạn.Trận Bạch Đằng năm ấy đại thắng. Hầu Nhân Bảo – chủ tướng quân Tống – bỏ mạng tại trận. Ý chí xâm lược của nhà Tống hoàn toàn bị đè bẹp. Bờ cõi nước Việt được giữ vững.Sau chiến thắng lẫy lừng, Lê Hoàn chính thức bước lên ngai vàng, trở thành Lê Đại Hành. Ông không chọn một cuộc sống xa hoa trong cung điện cung vàng điện ngọc. Là một chiến tướng bước ra từ khói lửa, ông hiểu rằng gốc rễ của đất nước nằm ở người dân, ở hạt lúa củ khoai.Mùa xuân năm 987, tại vùng đất Đọi Sơn (Hà Nam ngày nay), người dân kinh ngạc khi thấy chiếc xe loan của nhà vua dừng lại bên bờ ruộng. Hoàng đế bước xuống, cởi bỏ long bào, xắn quần quá gối. Ông bước sau con trâu, tự mình cầm cày vạch những đường cày đầu tiên trên mặt đất quê hương."Bệ hạ, việc này để kẻ hạ thần làm!" – Một đại thần hốt hoảng can ngăn.Lê Đại Hành quay lại, mỉm cười xua tay: "Trẫm cày ruộng để làm gương cho thiên hạ. Vua có trọng nghề nông, dân mới ấm no. Dân có no, nước mới mạnh."Những đường cày của vị hoàng đế không chỉ mở đầu cho một mùa màng bội thu, mà còn đặt nền móng cho lễ tịch điền – một truyền thống tôn vinh sức lao động của người dân Việt suốt ngàn năm sau.Dưới sự trị vì của ông, Đại Cồ Việt không chỉ mạnh về quân sự mà còn vững về kinh tế. Giặc ngoài khiếp sợ, trong nước thái bình. Cho đến tận những ngày cuối đời vào năm 1005, nhắm mắt xuôi tay, ông vẫn vẹn nguyên một cuộc đời tận hiến cho non sông.Khi sử quan đặt bút viết hai chữ "Đại Hành", họ không chỉ gọi tên một danh hiệu tạm thời, mà đang ghi nhớ về một "chuyến đi lớn" – hành trình của một vĩ nhân đã đi qua bão táp để mang lại bình yên cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn