DẢI KHĂN BUỘC Ở GỐC CÂY - LƯƠNG TRUNG
“Tôi làm giao liên ở một vùng quê thuộc Hà Tĩnh. Công việc của tôi là dẫn đường và đưa tin qua những lối mòn trong làng. Chúng tôi không thể nói chuyện trực tiếp, nên dùng những dấu hiệu rất kín đáo.
“Tôi làm giao liên ở một vùng quê thuộc Hà Tĩnh. Công việc của tôi là dẫn đường và đưa tin qua những lối mòn trong làng.
Chúng tôi không thể nói chuyện trực tiếp, nên dùng những dấu hiệu rất kín đáo.
Với tôi, đó là một dải khăn buộc ở gốc cây.
Nếu gốc cây không có gì, nghĩa là an toàn.
Còn nếu có một dải khăn buộc quanh thân cây, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.
Một buổi chiều, tôi đi trước để dò đường.
Khi đến gần một lối rẽ, tôi phát hiện có dấu hiệu lạ – cành cây bị gãy, đất bị xới lên… có thể địch đang phục kích.
Không kịp quay lại báo, tôi liền lấy khăn trong túi, buộc nhanh vào gốc cây ven đường, rồi tiếp tục đi như không có chuyện gì.
Một lúc sau, cán bộ đi tới.
Anh bước đến gần gốc cây, rồi dừng lại khi thấy dải khăn.
Chỉ một dấu hiệu nhỏ…
Anh hiểu ngay.
Anh không đi tiếp, mà rẽ sang con đường khác.
Ngay sau đó, lính Pháp từ chỗ ẩn nấp bước ra, nhưng không thấy ai.
Chúng chỉ thấy con đường vắng và dải khăn buộc ở gốc cây.
Khi mọi việc qua đi, tôi quay lại tháo dải khăn.
Tay vẫn còn run.
Chiều hôm đó, cán bộ nói với tôi:
‘Dải khăn của cậu hôm nay… đã giữ được cả một con đường.’
Tôi nhìn con đường mòn quen thuộc.
Trong thời hoa lửa, không phải lúc nào cũng có những điều lớn lao.
Đôi khi, chỉ cần buộc lại một mảnh vải nhỏ, cũng đủ để cứu người.
Đến bây giờ, mỗi khi thấy một dải khăn buộc trên thân cây, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một dấu hiệu giản dị… đã giữ trọn sự sống.”



