ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN – MẶT TRẬN B3 RỰC LỬA (1)
CÂU CHUYỆN 4: ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN – MẶT TRẬN B3 RỰC LỬA
Rời khỏi dải đất miền Trung nắng gió, đơn vị của ông Đinh Ngọc Văn nhận lệnh hành quân thần tốc tiến sâu vào Mặt trận B3 Tây Nguyên. Đối với những người lính trẻ sinh ra và lớn lên ở vùng đồng bằng Bắc Bộ như xóm 1 Thạch Lỗi, xã Yên Mô, đại ngàn Tây Nguyên hiện ra vừa vĩ đại, hùng vĩ nhưng cũng đầy rẫy những thử thách khắc nghiệt. Nơi đây không chỉ có cái nắng cháy da người vào mùa khô, cái mưa thối đất thối cát vào mùa mưa, mà còn là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết trong những trận chiến giằng co từng tấc đất với quân địch. Mặt trận B3 những năm 1972 chính là một trong những chiến trường khốc liệt nhất, nơi thử thách bản lĩnh, ý chí và sức chịu đựng của người chiến sĩ cách mạng.Hành quân qua những cánh rừng khộp rụng lá, những lối mòn dốc đứng trơn trượt trên dải Trường Sơn, ông Văn cùng đồng đội phải gùi trên lưng những bao gạo nặng trĩu, những hòm đạn sực mùi dầu mỡ và khẩu súng sờn sơn. Mỗi bước đi là một lần mồ hôi đổ xuống hòa cùng bụi đất đỏ bazan. Ở Tây Nguyên, kẻ thù không chỉ có bom đạn, máy bay B-52 gầm rú trên đỉnh đầu bất kể ngày đêm, mà còn có những cơn sốt rét rừng ác tính rình rập. Những trận sốt rét run bần bật giữa trưa nắng, răng đập vào nhau lập cập, da dẻ xanh xao vàng vọt đã cướp đi sức lực của không biết bao nhiêu chiến sĩ. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả những thiếu thốn về vật chất và sự khắc nghiệt của thiên nhiên, tinh thần chiến đấu của ông Văn và các đồng đội chưa bao giờ nguội tắt.Tại mặt trận này, đơn vị K9 của ông có nhiệm vụ phối hợp với các lực lượng bạn tổ chức đánh chặn các cuộc càn quét của bộ binh địch, bảo vệ hành lang chiến lược và các kho tàng hậu cần của ta. Những trận đánh ở Tây Nguyên thường diễn ra chớp nhoáng nhưng vô cùng tàn khốc. Có những đêm, ông Văn cùng tổ chiến đấu phải phục kích trong các công sự ẩm ướt, muỗi rừng đốt nát mặt, tai căng ra nghe ngóng từng tiếng bẻ cành cây của thám báo địch. Sự kiên cường của người lính Bộ đội Cụ Hồ đã biến những cánh rừng già Tây Nguyên thành những pháo đài xanh vững chắc. Đối với ông Đinh Ngọc Văn, những năm tháng cống hiến tại Mặt trận B3 không chỉ rèn luyện cho ông một tinh thần thép, mà còn để lại trong tâm khảm ông hình ảnh một Tây Nguyên rực lửa anh hùng – nơi một phần tuổi trẻ đẹp nhất của ông đã hòa vào lòng đất mẹ bao dung.



