Đại tá, Anh hùng La Văn Cầu
Sau chiến tranh, ông sống giản dị tại Hà Nội, luôn xuất hiện với nụ cười hiền hậu và cánh tay áo trống trải, là biểu tượng sống cho ý chí "thép".
Trong trận Đông Khê (1950), cánh tay phải của ông bị đạn bắn nát. Để không cản trở đồng đội và để tiếp tục ôm bộc phá xông lên, ông đã yêu cầu đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay vướng víu của mình.



