Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân, họa sĩ Lê Duy Ứng: Ánh sáng niềm tin không bao giờ tắt
Sắp bước sang tuổi 80, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân, hoạ sĩ Lê Duy Ứng vẫn miệt mài lao động sáng tạo, học tập không ngừng, dẫu đôi mắt đã nhiều năm không còn nhìn được nữa.
Cuộc đời Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân, hoạ sĩ Lê Duy Ứng như bản nhạc với những nốt thăng-trầm. Nhưng ngay cả lúc cận kề cái chết, những ngày sống trong tối tăm tuyệt vọng hay vui sướng tột cùng khi tìm lại ánh sáng cuộc đời, ông cũng luôn thấy trước mắt mình một đoàn quân đang đi. (Năm 1982, ông được chữa trị, mắt nhìn lại được. Nhưng về sau, mắt lại mờ, lòa dần, ko nhìn dc nữa).
Thế nên, ông luôn tự nhủ phải tiến lên phía trước, chỉ cần bản thân không bỏ cuộc, kể cả có vấp ngã, dù đi nhanh hay chậm, thì hành trình ấy, ông vẫn tiếp tục đến hết cuộc đời. Điều tâm niệm ấy, ông thường chia sẻ với các bạn trẻ mỗi khi có dịp giao lưu, trò truyện, truyền đi thông điệp mạnh mẽ về sự dấn thân cống hiến, hy sinh và tinh thần lạc quan, lao động, học tập không ngừng.
Năm 1971, đang theo học năm thứ ba Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam (nay là Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam), sinh viên Lê Duy Ứng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp bút nghiên tình nguyện nhập ngũ, được biên chế trong đội hình Sư đoàn 325, Quân đoàn 2 (nay là Quân đoàn 12).
Chàng chiến sĩ trẻ mang theo nhiệt huyết trên những cung đường hành quân, chiến đấu của đơn vị qua các vùng đất: Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, rồi tiến về giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Nhưng, chỉ còn cách thời khắc chiến thắng, non sông về một dải ít ngày, rạng sáng 28-4-1975, trong lúc thực hiện nhiệm vụ sáng tác tranh bộ đội chiến đấu, ông bị thương, hỏng 2 mắt.
Tỉnh dậy sau cơn mê, ánh nhìn chỉ còn màu đen, ông vội lấy giấy và dùng chính máu từ đôi mắt vừa mất để vẽ chân dung Bác Hồ.
Dòng chữ ông viết trên bức tranh “Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân”, đã theo ông suốt cuộc đời. Dù trong những ngày tháng mất ánh sáng đôi mắt, hay khi tìm lại được, rồi lại đánh mất ánh sáng, ông luôn tìm được “ánh sáng niềm tin” để vươn lên, sáng tạo “dâng” đời những tác phẩm nghệ thuật.
Có lẽ, như nhiều người vẫn nói, khi hạn chế một giác quan nào đó, thì người ta thường được bù lại ở những giác quan khác. Nhưng tôi tin, dù khi nhìn thấy hay không, thì trong tâm hồn, ý chí người chiến sĩ năm nào, hay người họa sĩ Lê Duy Ứng hôm nay, vẫn luôn có thứ “ánh sáng niềm tin” dẫn lối ông, mãi không bao giờ tắt.


