Đại tá, Anh hùng LLVTND La Văn Cầu - Vĩnh biệt một huyền thoại!
Vĩnh biệt một huyền thoại, một tượng đài bất tử của lòng dũng cảm Việt Nam! Chiều ngày 24/6, Đại tá, Anh hùng LLVTND La Văn Cầu – người chiến sĩ hiên ngang yêu cầu đồng đội chặt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá phá hủy lô cốt địch năm 1950 – đã trần thế ở tuổi 94, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng triệu người dân đất Việt

VĨNH BIỆT ANH HÙNG LA VĂN CẦU: HUYỀN THOẠI CHẶT TAY ĐÁNH ĐỊCH VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ CỦA ĐẤT NƯỚC
Chiến trường xưa đã lặng im tiếng súng, nhưng những người con làm nên dải đất hình chữ S anh hùng thì mãi mãi được ghi danh vào sử sách. Chiều ngày 24/6, trái tim của Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND) La Văn Cầu đã ngừng đập tại Hà Nội, hưởng thọ 94 tuổi. Người chiến sĩ dân tộc Tày kiên cường ngày nào, biểu tượng vĩ đại của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", đã chính thức bước vào cõi vĩnh hằng, sum họp cùng các đồng đội năm xưa.
Người con của đại ngàn Trùng Khánh và 29 trận chiến sinh tử
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932, là người con của dòng máu Tày kiên trung tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong). Lớn lên trong ngọn lửa sục sôi của những ngày đầu kháng chiến, năm 1948, khi vừa tròn 16 tuổi, chàng thanh niên La Văn Cầu đã tình nguyện nhập ngũ, đứng vào hàng ngũ của Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.
Cuộc đời binh nghiệp của ông là một chuỗi những tháng ngày nếm mật nằm bối, trực tiếp xông pha qua 29 trận đánh lớn nhỏ. Trước khi làm nên chiến công hiển hách tại Biên giới Thu - Đông năm 1950, ông đã có mặt và lập công lớn trong trận phục kích Bông Lau - Lũng Phầy huyền thoại, bẻ gãy sinh lực địch và tạo bước ngoặt chiến lược cho toàn bộ mặt trận Cao Bằng. Đến năm 1950, ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam và tính đến ngày từ trần, ông đã có 76 năm tuổi Đảng kiên trung.
Khoảnh khắc thép tại cứ điểm Đông Khê
Tên tuổi của anh hùng La Văn Cầu đã trở thành một bài học giáo dục lòng yêu nước nằm lòng của bao thế hệ học sinh Việt Nam, gắn liền với trận đánh cứ điểm Đông Khê năm 1950. Đó là một đêm bão lửa, khi đơn vị của ông gặp phải sự chống trả điên cuồng từ hệ thống hỏa lực sừng sỏ trong lô cốt của thực dân Pháp.
Được giao nhiệm vụ ôm bộc phá mở đường cho đơn vị tiến công, chiến sĩ La Văn Cầu lao lên giữa mưa bom bão đạn. Giữa lằn ranh sinh tử, một loạt đạn địch bắn trúng, làm dập nát hoàn toàn cánh tay phải của ông. Đau đớn tột cùng, cánh tay bị thương lòng thòng trở thành vật cản, nhưng ngọn lửa căm thù và quyết tâm tiêu diệt giặc trong lòng người chiến sĩ trẻ không hề lụi tắt.
Trong tình thế hiểm nghèo, khi thời gian được tính bằng giây bằng phút, ông đã đưa ra một quyết định thép làm chấn động cả chiến trường: Yêu cầu đồng đội dùng dao chặt đứt phần cánh tay phải bị thương của mình. Ngay sau khi cánh tay vừa rụng xuống, người chiến sĩ kiên cường ấy vẫn ôm chặt khối bộc phá bằng cánh tay trái còn lại, dùng hết sức bình sinh lao thẳng lên, giật kíp nổ phá hủy hoàn toàn lô cốt địch, mở toang cánh cửa cho đại quân ta xông lên giành thắng lợi hoàn toàn.
Tượng đài sống bước ra từ cuộc chiến
Chiến công phi thường ấy đã đưa tên tuổi La Văn Cầu trở thành một trong những biểu tượng anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ngày 19/5/1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự là một trong bảy chiến sĩ đầu tiên trên cả nước được Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hòa bình lập lại, với vết thương tật hạng 71%, người anh hùng mất đi một cánh tay ấy vẫn chưa một ngày ngơi nghỉ. Ông tiếp tục cống hiến cho quân đội và đất nước trong các lĩnh vực tuyên huấn, công tác thanh niên và cán bộ. Dù ở bất kỳ vị trí nào, ông vẫn giữ nguyên vẹn phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Ông được phong quân hàm Đại tá, nghỉ hưu năm 1996 và tiếp tục cống hiến cho xã hội với vai trò Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
Ghi nhận những công lao trời biển của ông, Đảng và Nhà nước đã trao tặng ông nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Quân công hạng nhì, Huân chương Quân công hạng ba, Huân chương Kháng chiến hạng nhất...
Đại tá La Văn Cầu ra đi, nhưng câu chuyện về cánh tay chặt đứt bên chiến hào Đông Khê của ông sẽ mãi mãi là một khúc tráng ca bất tử. Ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn với non sông, và tên ông đã hóa thành tên đất nước. Xin nghiêng mình vĩnh biệt một huyền thoại của lòng dũng cảm Việt Nam!


