Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẠI TÁ, ANH HÙNG LLVTND NGUYỄN VĂN BỬU – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y QUÊ CẦU KÈ TẬN TỤY VÌ THƯƠNG BINH

Ninh Bình25/08/2026Xã Tân Hội (Đoàn xã Tân Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẠI TÁ, ANH HÙNG LLVTND NGUYỄN VĂN BỬU – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y QUÊ CẦU KÈ TẬN TỤY VÌ THƯƠNG BINH

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bửu sinh ngày 23 tháng 3 năm 1934 tại huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Ông là một cán bộ quân y tiêu biểu, có cuộc đời gắn bó với cách mạng và quân đội trong suốt nhiều thập niên. Từ một người giao liên trong những năm đầu tham gia cách mạng, ông trưởng thành qua các cương vị cứu thương, y tá, y sĩ, bác sĩ, Trưởng đội phẫu thuật, Chính trị viên Đại đội Quân y và Chính trị viên Bệnh viện 121. Với 44 năm tham gia cách mạng, 38 năm tuổi quân, ông đã trực tiếp chiến đấu 140 trận, phục vụ chiến đấu gần 420 trận và tổ chức cứu chữa hơn 4.500 thương binh, bệnh binh. Ngày 15 tháng 2 năm 1970, Nguyễn Văn Bửu được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Từ năm 1950 đến năm 1955, khi còn rất trẻ, Nguyễn Văn Bửu đã tham gia cách mạng và làm nhiệm vụ giao liên tại huyện Cầu Kè. Công việc giao liên trong chiến tranh là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, đòi hỏi người cán bộ phải gan dạ, nhanh trí, bí mật và có tinh thần trách nhiệm cao. Những ngày tháng hoạt động giữa vùng địch kiểm soát đã rèn luyện cho ông bản lĩnh vững vàng, khả năng thích ứng với hoàn cảnh và ý chí vượt qua hiểm nguy.

Ngày 12 tháng 4 năm 1956, ông nhập ngũ, chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ lâu dài. Đến ngày 19 tháng 8 năm 1960, ông được kết nạp vào Đảng. Từ đây, Nguyễn Văn Bửu tiếp tục trưởng thành trong lực lượng vũ trang, gắn bó với công tác quân y và trực tiếp phục vụ chiến đấu.

Trong giai đoạn 1956–1969, ông lần lượt làm cứu thương, y tá, y sĩ tại đơn vị C106, Tiểu đoàn U Minh I và Tiểu đoàn 309; sau đó đảm nhiệm các chức vụ Trưởng đội phẫu thuật, Chính trị viên Đại đội Quân y, Trung đoàn 1/Quân khu 9. Đây là thời kỳ chiến tranh diễn ra đặc biệt ác liệt, công tác quân y luôn đứng trước những thử thách khắc nghiệt.

Người quân y trên chiến trường phải thường xuyên hoạt động sát đội hình chiến đấu, tiếp cận thương binh trong điều kiện bom đạn, thiếu thốn thuốc men và phương tiện. Nguyễn Văn Bửu đã không chỉ làm nhiệm vụ cứu chữa mà còn trực tiếp tham gia chiến đấu, bảo vệ thương binh và tổ chức đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm.

Trong 20 năm trực tiếp chiến đấu, ông tham gia 140 trận, đồng thời phục vụ chiến đấu gần 420 trận. Trong quá trình ấy, ông đã trực tiếp tổ chức cứu chữa hơn 4.500 thương binh, bệnh binh. Đây là thành tích đặc biệt nổi bật, thể hiện sự tận tụy và trách nhiệm của người cán bộ quân y đối với đồng đội.

Nguyễn Văn Bửu từng ba lần bị thương trong chiến đấu, nhưng mỗi lần như vậy ông vẫn tiếp tục lao vào nơi nguy hiểm để thực hiện nhiệm vụ. Đối với ông, khi thương binh còn nằm lại trên chiến trường thì nhiệm vụ của người quân y chưa thể kết thúc.

Một trong những chiến công đặc biệt của ông là trong một đêm giữa vòng vây của địch, dù bản thân đang bị thương, ông vẫn mưu trí len lỏi giữa đội hình trú quân của địch, lần lượt cõng 18 thương binh thoát khỏi vòng vây. Hành động ấy là minh chứng rõ nét cho tinh thần dũng cảm, mưu trí và tình đồng đội sâu sắc của người chiến sĩ quân y.

Trong những tình huống nguy hiểm, Nguyễn Văn Bửu không chỉ tìm cách đưa thương binh ra ngoài mà còn sẵn sàng đánh trả địch để bảo vệ thương binh. Ông hiểu rằng những người lính bị thương đang hoàn toàn phụ thuộc vào đồng đội và nếu người quân y bỏ vị trí thì họ có thể không còn cơ hội sống sót.

Với những thành tích đặc biệt ấy, Bộ Tư lệnh Miền – Quân giải phóng đã tặng cờ “Quên mình phục vụ thương binh” cho Đội phẫu thuật do Nguyễn Văn Bửu làm đội trưởng. Phần thưởng ấy không chỉ dành cho cá nhân ông mà còn là sự ghi nhận đối với tập thể quân y đã tận tụy chăm sóc và bảo vệ thương binh trong những điều kiện khắc nghiệt nhất.

Trong Tết Mậu Thân năm 1968, Nguyễn Văn Bửu tiếp tục có những đóng góp nổi bật trên mặt trận Lộ Vòng Cung. Đây là một trong những chiến trường ác liệt ở khu vực Cần Thơ, nơi cuộc chiến kéo dài trong nhiều ngày đêm với mức độ bom đạn rất lớn.

Trong 77 ngày đêm chiến đấu, công tác vận chuyển thương binh gặp vô vàn khó khăn. Đường bộ bị chia cắt, phương tiện thiếu thốn, nhiều chiếc xuồng bị bom đạn đánh chìm. Để có phương tiện vận chuyển thương binh, ban đêm Nguyễn Văn Bửu đã lặn xuống sông tìm kiếm, vớt các xuồng bị chìm và tổ chức sửa chữa.

Kết quả, ông cùng đồng đội đã sửa chữa được 20 chiếc xuồng để tiếp tục vận chuyển thương binh. Trong hoàn cảnh chiến tranh, việc làm ấy có ý nghĩa rất lớn, bởi mỗi chiếc xuồng được khôi phục là thêm một phương tiện đưa thương binh vượt qua sông, tránh bom đạn và đến nơi điều trị.

Những việc làm ấy cho thấy sự sáng tạo của Nguyễn Văn Bửu trong công tác quân y. Khi thiếu phương tiện, ông tìm cách khắc phục; khi thương binh bị mắc kẹt, ông tìm cách đưa họ ra; khi bản thân bị thương, ông vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ. Đó chính là phẩm chất của người chiến sĩ quân y trong chiến tranh.

Ngày 15 tháng 2 năm 1970, Nguyễn Văn Bửu được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là sự ghi nhận cao quý đối với những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, nhất là trong công tác cứu chữa và bảo vệ thương binh.

Sau khi được tuyên dương Anh hùng, ông vẫn tiếp tục công tác và học tập. Trong giai đoạn 1970–1993, ông học bác sĩ và tiếp tục đảm nhiệm các nhiệm vụ Chính trị viên S121B, Chính trị viên Bệnh viện 121. Từ người cứu thương trưởng thành trên chiến trường, ông không ngừng học tập để nâng cao trình độ chuyên môn và tiếp tục phục vụ quân đội.

Trên cương vị Chính trị viên Bệnh viện 121, Nguyễn Văn Bửu tiếp tục phát huy kinh nghiệm của một người từng trực tiếp trải qua chiến trường. Ông quan tâm đến công tác tư tưởng, xây dựng đội ngũ cán bộ quân y và chăm lo cho thương bệnh binh. Những kinh nghiệm thực tế của ông là tài sản quý đối với thế hệ cán bộ quân y sau này.

Năm 1994, sau nhiều năm cống hiến, Nguyễn Văn Bửu nghỉ hưu theo chế độ với quân hàm Đại tá. Ông sinh sống tại Trà An, Bình Thủy, Cần Thơ, tiếp tục cuộc sống của một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ.

Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Văn Bửu, có thể thấy một hành trình đặc biệt: từ người giao liên ở Cầu Kè, ông trở thành người chiến sĩ quân y, y sĩ, bác sĩ, Trưởng đội phẫu thuật, cán bộ chỉ huy quân y và Chính trị viên Bệnh viện 121. Trong suốt hành trình ấy, ông luôn gắn bó với nhiệm vụ cứu chữa, bảo vệ thương binh.

Ông có 44 năm tham gia cách mạng, 38 năm tuổi quân, trực tiếp chiến đấu trong 140 trận và phục vụ chiến đấu gần 420 trận. Ông đã tổ chức cứu chữa hơn 4.500 thương binh, bệnh binh, ba lần bị thương vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ và từng cõng 18 thương binh vượt khỏi vòng vây của địch.

Những thành tích ấy được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý: 18 Huân chương, trong đó có Huân chương Độc lập hạng Ba, 2 Huân chương Quân công giải phóng hạng Ba, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, 3 Huân chương Chiến công và Chiến công giải phóng hạng Nhất; cùng 10 lần Chiến sĩ thi đua, 5 lần Chiến sĩ quyết thắng, 11 lần Dũng sĩ quyết thắng, 2 lần Dũng sĩ diệt ngụy, 10 huy chương, kỷ niệm chương, huy hiệu và 35 bằng khen.

Nhưng vượt lên trên những con số và phần thưởng là hình ảnh một người cán bộ quân y luôn quên mình vì thương binh. Ông đã chứng minh rằng người quân y cũng là một chiến sĩ trên mặt trận, chiến đấu bằng lòng dũng cảm, kiến thức y khoa, sự mưu trí và tình yêu thương đồng đội.

Cuộc đời Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bửu là một câu chuyện đẹp về người chiến sĩ quân y quê Cầu Kè. Từ những năm tháng làm giao liên đến những trận chiến ác liệt trên chiến trường Tây Nam Bộ, ông đã dành cả tuổi trẻ và phần lớn cuộc đời để cứu chữa, bảo vệ đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn