Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đại tá, Anh hùng LLVTND Trần Phương Thế – Người đi giữa lòng địch

Trong lịch sử Kế hoạch phản gián CM12, có những con người đã làm nên chiến công từ một vị trí đặc biệt: không đứng ngoài trận tuyến mà trực tiếp bước vào lòng địch, sống giữa những người mà mình phải đấu tranh, từng ngày đối mặt với nguy hiểm và chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả kế hoạch bị bại lộ. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Phương Thế là một trong những người như thế.

Vĩnh Long20/09/2026Ban Thanh niên Công an tỉnh (Ban Thanh niên Công an tỉnh Đắk Lắk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đại tá, Anh hùng LLVTND Trần Phương Thế – Người đi giữa lòng địch

Theo lời kể của ông, khi Kế hoạch CM12 được triển khai, yêu cầu đặt ra đối với những trinh sát nội tuyến không chỉ là giỏi nghiệp vụ mà còn phải là người bản lĩnh, mưu trí, thông thuộc địa bàn và đủ khả năng ứng phó với những tình huống bất ngờ. Khi ấy, ông đang là Trưởng phòng Bảo vệ Chính trị Ty Công an tỉnh Minh Hải và được lựa chọn để trở thành một mắt xích quan trọng trong “màn kịch” phản gián đặc biệt. Ông có lợi thế là người địa phương nhưng ít người biết mặt, vì vậy có thể xây dựng một thân phận hoàn toàn mới để thâm nhập vào tổ chức của địch.

Thế là người cán bộ công an Trần Phương Thế trở thành “Hai Tài”, một người làng chài làm nghề đánh bắt cá, mang vẻ ngoài và tư tưởng của một kẻ chống chính quyền. Ông để tóc dài, nuôi râu, mặc quần ống loe, áo vạt bầu, thay đổi cả cách nói chuyện, đi đứng để hóa thân thành một con người khác. Có thời gian dài ông phải sống xa gia đình, hạn chế trở về nhà để tránh bị lộ. Hình dáng bên ngoài thay đổi đến mức những người thân quen không còn nhận ra người cán bộ công an năm nào. Có người nghi ngờ, có người xa lánh, thậm chí bạn bè cũng muốn “cạch mặt”. Nhưng ông không thể giải thích. Bởi phía sau vẻ ngoài ấy là một nhiệm vụ đặc biệt mà chỉ một lời nói thiếu thận trọng cũng có thể ảnh hưởng đến cả kế hoạch.

Có lẽ chính những câu chuyện rất đời thường ấy lại làm nổi bật nhất sự hy sinh thầm lặng của người trinh sát nội tuyến. Ông phải chấp nhận để người khác hiểu lầm về mình, chấp nhận một thời gian dài sống trong vai diễn mà ngay cả những người gần gũi nhất cũng không thể biết sự thật. “Đã xác định đi theo cách mạng thì không bao giờ thay đổi” – đó không chỉ là lời giải thích giản dị của ông về những năm tháng ấy, mà còn cho thấy sự kiên định của một người đã đặt nhiệm vụ lên trên những tổn thương và thiệt thòi của cá nhân.

Nhưng nguy hiểm thực sự không chỉ đến từ việc phải giữ kín thân phận. Nhiều lần, Trần Phương Thế phải đối mặt với những cuộc thử lòng đầy bất ngờ của đối phương. Có lần, khi cùng Mai Văn Hạnh đi kiểm tra một địa điểm, ông bất ngờ bị yêu cầu đứng lại, hai tay giơ lên, trong khi một khẩu súng được chĩa vào phía sau. Mai Văn Hạnh thẳng thừng hỏi ông có phải là người của cách mạng được cài vào tổ chức hay không. Với một người có nghiệp vụ, ông hoàn toàn có thể phản ứng trước tình huống ấy, nhưng điều quan trọng nhất lúc đó không phải là thắng một cuộc đối đầu, mà là giữ cho vỏ bọc không bị phá vỡ. Ông bình tĩnh đối đáp, vừa giải thích, vừa giữ đúng vai diễn của “Hai Tài”. Cuối cùng, Mai Văn Hạnh hạ súng và tiếp tục tin tưởng ông.

Một lần khác, nguy hiểm lại đến từ chính một tình huống ngoài dự kiến. Khi Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh được bố trí ở một địa điểm bí mật, chủ nhà bất ngờ nảy sinh nghi ngờ và đi trình báo xã đội. Nhận được tin báo, Trần Phương Thế lập tức đưa hai đối tượng rời khỏi nơi trú ẩn. Trong tình huống khẩn cấp, ông phải nhanh chóng xử lý để bảo toàn kế hoạch. Nếu chậm một bước, thân phận của “Hai Tài” và toàn bộ công tác nội tuyến có thể bị ảnh hưởng.

Điều đáng nói là suốt những năm tháng ấy, Trần Phương Thế không xem hiểm nguy là lý do để chùn bước. Ông từng trải qua chiến tranh, từng chuẩn bị cả mảnh giấy ghi tên tuổi, quê quán để phòng trường hợp không trở về. Vì vậy, khi được giao nhiệm vụ mới, ông đón nhận bằng tâm thế của một người lính: đó vừa là vinh dự, vừa là trách nhiệm phải hoàn thành. Ông hiểu rằng trong một kế hoạch đặc biệt như CM12, sự gan dạ thôi chưa đủ; mỗi cử chỉ, lời nói, cách ứng xử đều phải được cân nhắc để không làm lộ thân phận.

Đến tối 9/9/1984, khi hai con tàu xâm nhập cuối cùng bị bắt giữ, Kế hoạch CM12 khép lại sau một chặng đường đấu trí kéo dài. Đáng chú ý, cho đến phút cuối, Mai Văn Hạnh vẫn tin tưởng “Hai Tài”; chỉ khi cơ quan công an công bố sự thật, ông ta mới biết mình đã bị đánh lừa trong một màn phản gián được chuẩn bị công phu.

Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc người trinh sát năm nào giờ đã điểm bạc. Nhưng câu chuyện về Trần Phương Thế – “Hai Tài” vẫn còn nguyên sức lay động, bởi phía sau chiến công là một con người đã chấp nhận bước vào một vai diễn đầy hiểm nguy, chấp nhận sự hiểu lầm của người thân và sống trong sự căng thẳng thường trực để hoàn thành nhiệm vụ. Ông được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, như một sự ghi nhận đối với chiến công đặc biệt xuất sắc trong Kế hoạch CM12.

Nhìn lại câu chuyện ấy hôm nay, điều đọng lại không chỉ là một chiến công của quá khứ. Đó còn là hình ảnh một người chiến sĩ An ninh đã lấy sự bình tĩnh để vượt qua hiểm nguy, lấy bản lĩnh để giữ vững niềm tin và lấy trách nhiệm với Tổ quốc làm điểm tựa trong những thời khắc khó khăn nhất. Trong “màn kịch” đặc biệt của Kế hoạch CM12, Trần Phương Thế đã sống một cuộc đời khác dưới cái tên “Hai Tài”; nhưng phía sau lớp vỏ ấy vẫn luôn là bản lĩnh, lòng trung thành và phẩm chất của người chiến sĩ Công an nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đại tá, Anh hùng LLVTND Trần Phương Thế – Người đi giữa lòng địch | Câu chuyện thời hoa lửa