Đại tá Bùi Sáu kể về Hai giờ mở đường vào Dinh Độc Lập
Mỗi dịp tháng Tư về.
Đại tá Bùi Sáu lại lấy cuốn sổ tay cũ đã úa màu thời gian.
Trong đó không có những dòng ghi chép dài.
Chỉ vài địa danh.
Thượng Đức.
Nước Mặn.
Hàm Tân.
Nước Trong.
Cầu Sông Buông.
Và cuối cùng...
Dinh Độc Lập.
Ông bảo:
"Đó là con đường đi tới ngày thống nhất."
...
Cuối tháng 3 năm 1975.
Trung đoàn 66 đang giữ trận địa ở Thượng Đức (Quảng Nam).
Bất ngờ.
Mệnh lệnh hành quân được truyền xuống.
Không ai hỏi sẽ đi đâu.
Ai cũng hiểu.
Ngày quyết chiến đã đến.
Đơn vị hành quân thần tốc.
Vượt hàng trăm ki-lô-mét.
Giải phóng Đà Nẵng.
Đánh chiếm sân bay Nước Mặn.
Rồi tiếp tục tiến vào Nam.
Sau đó là những trận đánh ác liệt ở Phan Rang.
Hàm Tân.
Mỗi cứ điểm bị đập tan.
Khoảng cách đến Sài Gòn lại ngắn hơn.
Nhưng cũng nguy hiểm hơn.
Bởi ai cũng biết.
Địch sẽ tập trung toàn bộ lực lượng để giữ "cánh cửa thép" cuối cùng.
...
Đến khu vực Nước Trong.
Trung đoàn 66 gặp sự kháng cự quyết liệt.
Lô cốt.
Xe tăng.
Pháo binh.
Tất cả dồn hỏa lực ngăn quân giải phóng.
Nhiều đợt xung phong bị chặn lại.
Thương vong tăng lên.
Đại tá Bùi Sáu nhớ lại:
"Anh em ngã xuống nhiều lắm.
Nhưng không ai nghĩ đến chuyện lùi."
Sư đoàn lệnh cho xe tăng dùng pháo bắn thẳng.
Pháo binh bắn chế áp.
Bộ binh lợi dụng khói bụi xung phong.
Đến chiều.
Căn cứ bị đánh chiếm.
Con đường vào Sài Gòn mở ra.
...
Sáng 29 tháng 4 năm 1975.
Đội hình thọc sâu tiến đến cầu Sông Buông.
Cây cầu đã bị quân địch đánh sập.
Xe tăng không thể vượt.
Phía bên kia.
Địch lập trận địa chờ sẵn.
Nếu dừng lại.
Mũi tiến công sẽ chậm.
Nếu vòng đường khác.
Có thể lỡ thời cơ.
Lệnh được đưa ra:
"Vừa chiến đấu, vừa sửa cầu!"
Đó là hai giờ không ai quên.
Một bên đánh.
Một bên khiêng gỗ.
Một bên lấp hố.
Đạn vẫn nổ.
Khói vẫn mù.
Nhưng cây cầu dần hiện ra.
Khi chiếc xe đầu tiên vượt được qua.
Cả đơn vị như trút được gánh nặng.
Đại tá Bùi Sáu kể:
"Lúc ấy chỉ nghĩ phải vào Sài Gòn nhanh nhất."
"Không ai nghĩ đến sống chết nữa."
...
Sáng 30 tháng 4.
Đoàn quân tiến trên xa lộ Biên Hòa.
Hai bên đường.
Người dân bắt đầu mở cửa.
Ban đầu còn dè dặt.
Rồi khi nhìn thấy lá cờ giải phóng.
Họ ùa ra.
Vẫy tay.
Khóc.
Ôm lấy những người lính.
Đại tá Bùi Sáu nhớ mãi khoảnh khắc ấy:
"Lúc đầu dân còn đóng cửa.
Sau thì mở tung.
Cờ hoa rợp cả đường."
Đó là hình ảnh ông mang theo suốt cuộc đời.
...
Đội hình Trung đoàn 66 tiếp tục tiến thẳng.
Mục tiêu cuối cùng.
Dinh Độc Lập.
Ngay sau đội hình xe tăng của Lữ đoàn 203, những người lính Trung đoàn 66 nhanh chóng có mặt trong khuôn viên Dinh.
Đại tá Bùi Sáu cùng đồng đội chứng kiến thời khắc lịch sử khi lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh.
Ông kể:
"Ai cũng rưng rưng."
"Không ai nói được thành lời."
Bao năm chiến đấu.
Bao đồng đội ngã xuống.
Đến hôm ấy.
Đất nước đã thống nhất.
Non sông liền một dải.
...
Đã gần nửa thế kỷ trôi qua.
Mỗi lần nhắc đến chiến thắng.
Điều Đại tá Bùi Sáu nhớ nhất.
Không phải là huân chương.
Không phải là chiến công.
Mà là những người đồng đội.
Ông nghẹn ngào:
"Mới hôm qua còn chia nhau nắm cơm."
"Mới phút trước còn động viên nhau."
"Thế mà chỉ một loạt bom..."
"...đã không còn gặp lại."
Nói rồi.
Ông lặng người.
Ánh mắt hướng về những tấm ảnh cũ của đồng đội Trung đoàn 66.
Trong ký ức của ông.
Họ vẫn mãi là những chàng trai tuổi đôi mươi.
Chưa kịp già.
Nhưng đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.


