Bài viết

Đại tá Đặng Phi Thưởng – Dấu ấn người lính từ biển lửa đến thời bình

Đà Nẵng06/05/2026Chi đoàn 11/4 (Đoàn trường THPT Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những câu chuyện về một thời “hoa lửa” của dân tộc, có những con người không chỉ sống trong lịch sử mà còn trở thành chính lịch sử. Đặng Phi Thưởng là một trong những con người như thế – một người lính đi qua chiến tranh với tất cả lòng dũng cảm, để rồi mang theo ký ức ấy suốt hành trình hơn 40 năm binh nghiệp.

Ông sinh năm 1947 trong một gia đình ngư dân tại vùng biển Phú Yên – nơi nắng gió hun đúc nên những con người kiên cường. Tuổi thơ của ông gắn liền với cát trắng, biển xanh, nhưng cũng sớm nhuốm màu khói lửa chiến tranh. Mới 15 tuổi, ông đã tham gia du kích địa phương, trở thành tổ trưởng tổ du kích với tinh thần gan dạ và trách nhiệm.

Hai năm sau, chàng trai trẻ ấy chính thức khoác lên mình màu áo lính, gia nhập Đại đội K60 thuộc Quân khu 5, làm nhiệm vụ tại bến Vũng Rô. Đây là nơi tiếp nhận những chuyến “tàu không số” chở vũ khí từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong những đêm tối, giữa núi rừng và biển cả, ông cùng đồng đội âm thầm bốc dỡ từng kiện hàng, góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Nhưng chiến tranh không cho phép sự bình yên kéo dài. Tháng 2 năm 1965, khi một con tàu bị lộ, địch huy động máy bay tấn công dữ dội. Trong tình thế nguy cấp, ông cùng đồng đội kiên cường chiến đấu và quyết định phá hủy con tàu để bảo vệ bí mật. Đó không chỉ là một trận chiến, mà còn là bài học đầu tiên về sự hy sinh và tinh thần quyết tử của người lính trẻ.

Rời Vũng Rô, ông tiếp tục chiến đấu trong Trung đoàn Ngô Quyền, tham gia hàng chục trận đánh ác liệt trên đất Phú Yên. Với sự mưu trí và lòng dũng cảm, ông đã nhiều lần lập công, ba lần được phong danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” – một minh chứng cho ý chí kiên cường của người chiến sĩ.

Cuối năm 1967, ông được cử ra miền Bắc học tập tại Trường Sĩ quan Lục quân 1. Và từ đây, một dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời ông đã diễn ra: ông được chọn vào đoàn đại biểu tham dự Đại hội Thanh niên và Sinh viên thế giới lần thứ IX tại Bulgaria.

Tại diễn đàn quốc tế ấy, người chiến sĩ trẻ đã kể lại câu chuyện chiến đấu của quân và dân Việt Nam bằng tất cả niềm tự hào và xúc động. Những lời kể chân thực đã lay động bạn bè quốc tế. Khi ông kết thúc bài nói, nhiều người đã ùa lên, công kênh ông trong tiếng reo hò vang dội. Khoảnh khắc ấy được ghi lại trong một bức ảnh – bức ảnh sau này trở thành minh chứng quý giá cho hành trình của ông và góp phần trong hồ sơ phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Sau thời gian giảng dạy, ông tiếp tục trở lại chiến trường Quảng Trị – nơi khốc liệt bậc nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong Chiến dịch Xuân – Hè 1972, ông giữ vai trò chỉ huy, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh quan trọng nhằm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Những ngày tháng ấy là thử thách sinh tử, nơi mỗi quyết định đều gắn liền với sự sống còn của đồng đội.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong công tác đào tạo và xây dựng lực lượng quân đội. Trải qua nhiều cương vị, từ giảng viên đến Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Phú Yên, ông luôn giữ trọn phẩm chất của người lính: tận tụy, kỷ luật và trách nhiệm.

Dù được đề nghị nhiều lần, ông từng từ chối danh hiệu cao quý, bởi trong tâm niệm, chiến công ấy không chỉ của riêng mình mà còn thuộc về những đồng đội đã ngã xuống. Chỉ đến khi tuổi cao, bệnh nặng, ông mới nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 2018 – như một sự ghi nhận muộn màng nhưng xứng đáng.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, Đại tá Đặng Phi Thưởng vẫn mang trong mình những ký ức không thể phai mờ. Mỗi tấm ảnh, mỗi kỷ vật ông lưu giữ không chỉ là dấu ấn cá nhân mà còn là một phần lịch sử của dân tộc.

Cuộc đời ông là minh chứng rõ ràng rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của máu, của nước mắt và của những con người đã dám sống, dám chiến đấu và dám hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn