ĐẠI TÁ, HỌA SĨ, ANH HÙNG LLVTND LÊ DUY ỨNG: BỨC CHÂN DUNG VẼ BẰNG MÁU VÀ "ÁNH SÁNG NIỀM TIN" BẤT DIỆT
Trong vô vàn những câu chuyện bi tráng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, câu chuyện về người họa sĩ chiến trường họa chân dung Bác Hồ bằng chính giọt máu của mình giữa lằn ranh sinh tử đã trở thành một huyền thoại bất tử. Đó là Đại tá, Họa sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng (sinh năm 1947 tại Quảng Trị) – biểu tượng chói lọi của lòng trung thành, ý chí quật cường và sức lao động nghệ thuật phi thường.

Đại tá, Họa sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng khác với nhiều đồng đội cầm súng trực tiếp tiêu diệt quân thù, vũ khí của Lê Duy Ứng còn là cây cọ và giá vẽ. Tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trên những nẻo đường hành quân gian khổ tiến vào Nam, người chiến sĩ - họa sĩ ấy đã say sưa ký họa hàng ngàn bức tranh về cảnh sinh hoạt, chiến đấu của bộ đội ta. Những bức ký họa chiến trường của ông không chỉ là những tác phẩm nghệ thuật mà còn là những tài liệu lịch sử vô giá, ghi lại nhịp đập oai hùng của một dân tộc đang làm nên lịch sử.
Đỉnh cao của sự cống hiến và bi tráng trong cuộc đời Lê Duy Ứng diễn ra vào rạng sáng ngày 28/4/1975, tại trận đánh căn cứ Nước Trong – cửa ngõ tiến vào Sài Gòn. Trong lúc đang xông lên cùng mũi nhọn xe tăng, một quả đạn chống tăng của địch phát nổ khiến ông bị thương nặng và hỏng hoàn toàn hai mắt.
Giữa bóng tối mịt mù trùm xuống và nỗi đau đớn tột cùng, nghĩ rằng mình sẽ không qua khỏi, bằng chút sức lực cuối cùng, ông đã dùng ngón tay thấm chính dòng máu đang chảy từ đôi mắt mình để vẽ lên bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng dòng chữ rúng động tâm can: "Ánh sáng niềm tin/ Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân". Bức tranh ấy không chỉ là một kiệt tác nghệ thuật mà là bản hùng ca về khí tiết của người chiến sĩ cộng sản: dẫu thân thể có tàn tạ, dẫu ánh sáng cuộc đời có tắt lịm, thì niềm tin vào Bác, vào Đảng và ngày chiến thắng vẫn rực rỡ sáng soi.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chiến tranh kết thúc, Lê Duy Ứng trở về với danh hiệu thương binh nặng, chìm trong bóng tối mù lòa. Thế nhưng, người thương binh ấy đã thực hiện lời dạy của Bác "Tàn nhưng không phế". Bằng nghị lực thép, ông chuyển sang điêu khắc, dùng đôi bàn tay thay cho đôi mắt để nặn tượng. Trong bóng đêm, ông đã sáng tác hàng ngàn bức tượng, bức tranh tuyệt đẹp. Về sau, nhờ sự tiến bộ của y học và những ca ghép giác mạc kỳ diệu, ông đã tìm lại được một phần ánh sáng và tiếp tục dâng hiến không ngừng nghỉ cho nền mỹ thuật nước nhà.
Với những cống hiến to lớn cho Tổ quốc và nền nghệ thuật cách mạng, họa sĩ Lê Duy Ứng đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (năm 2013). Ông là minh chứng sống động nhất cho sức mạnh vô tận của con người khi được dẫn lối bởi một lý tưởng cao đẹp.
Cuộc đời của Họa sĩ, Anh hùng Lê Duy Ứng gửi gắm một thông điệp vô giá đến thế hệ trẻ chúng ta: Trong bất kỳ hoàn cảnh nghịch cảnh nào, dù tối tăm và tuyệt vọng đến đâu, chỉ cần chúng ta giữ vững "Ánh sáng niềm tin" và có một lý tưởng sống đúng đắn, chúng ta đều có thể vượt qua và làm nên những điều kỳ diệu. Là những đoàn viên, thanh niên của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió và khát vọng, học tập tấm gương của Anh hùng Lê Duy Ứng chính là không ngừng rèn luyện nghị lực vươn lên, sống cống hiến hết mình, biến những khó khăn thành động lực để xây dựng quê hương Đắk Lắk ngày càng văn minh, giàu đẹp.


