ĐẠI TÁ, HỌA SĨ LÊ DUY ỨNG: NGƯỜI VẼ ÁNH SÁNG TỪ BÓNG TỐI
Vào những giờ khắc cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ (28/4/1975), giữa chiến trường rực lửa, người họa sĩ trẻ Lê Duy Ứng đã bị trúng mảnh đạn khiến đôi mắt mù lòa. Giữa lằn ranh sinh tử và bóng tối bủa vây, ông không buông xuôi mà dùng ngón tay làm bút, dùng chính dòng máu nóng chảy ra từ đôi mắt mình để vẽ nên chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bức họa ấy không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một biểu tượng bất diệt về niềm tin, lòng trung thành và ý chí quật cường của con người Việt N
ĐẠI TÁ, HỌA SĨ LÊ DUY ỨNG: NGƯỜI VẼ ÁNH SÁNG TỪ BÓNG TỐI
Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc đã trở thành bất tử, không phải bởi những vũ khí tối tân, mà bởi sức mạnh của ý chí con người. Câu chuyện về Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND), Họa sĩ Lê Duy Ứng là một bản hùng ca như thế – bản hùng ca về người nghệ sĩ đã dùng chính máu từ đôi mắt mình để vẽ nên niềm tin chiến thắng.1. Phút giây định mệnh tại cửa ngõ Sài GònNhững ngày cuối tháng 4 năm 1975, khi đoàn quân giải phóng đang hừng hực tiến về sào huyệt cuối cùng của chế độ Sài Gòn, họa sĩ trẻ Lê Duy Ứng có mặt trên chiếc xe tăng tiến về căn cứ Nước Trong (Long Thành, Đồng Nai). Trong trận chiến ác liệt vào sáng ngày 28/4, một quả đạn chống tăng nổ gần đã khiến ông bị thương nặng. Mảnh đạn găm vào đầu, hỏng cả hai mắt, ông ngất đi giữa tiếng bom đạn gầm trời.Khi tỉnh dậy, xung quanh chỉ còn là một màn đêm đặc quánh. Nhận ra đôi mắt mình không còn nhìn thấy gì nữa, trong giây phút giữa sự sống và cái chết, người chiến sĩ ấy không nghĩ đến nỗi đau thân thể. Ông quờ quạng tìm mảnh giấy vẽ trong túi dạm dập, dùng ngón tay làm bút, chấm vào dòng máu đang chảy tràn từ đôi mắt bị thương để vẽ.Bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh hiện ra trên nền cờ Tổ quốc, kèm theo dòng chữ run rẩy nhưng đanh thép: "Ánh sáng niềm tin! Con nguyện dâng hiến trọn đời cho Tổ quốc". Bức tranh bằng máu ấy sau đó đã được đồng đội cất giữ, trở thành biểu tượng thiêng liêng cho lòng trung thành vô hạn của người lính Bộ đội Cụ Hồ.2. Nghị lực "Tàn nhưng không phế"Sau chiến tranh, Lê Duy Ứng phải đối mặt với một thử thách mới: Sống và sáng tạo trong bóng tối. Sau nhiều lần phẫu thuật, dù may mắn tìm lại được một phần ánh sáng (với thị lực rất yếu), ông vẫn kiên trì theo đuổi con đường nghệ thuật.Ông quan niệm rằng: "Mắt mù nhưng lòng không mù". Khi không thể nhìn rõ từng đường nét trên mặt giấy, ông chuyển sang nghệ thuật điêu khắc, dùng đôi bàn tay để cảm nhận hình khối, linh hồn của đất đá. Ông đã sáng tác hàng nghìn tác phẩm, từ những bức ký họa chiến trường đầy bụi bặm đến những bức tượng đồng uy nghiêm về các vị tướng lĩnh và lãnh tụ.3. Người anh hùng của lòng dânVới những cống hiến đặc biệt cho đất nước, năm 2013, họa sĩ Lê Duy Ứng đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Cuộc đời ông là minh chứng cho một chân lý đơn giản mà cao cả: Khi con người ta có một lý tưởng để phụng sự, một niềm tin để hướng tới, thì ngay cả bóng tối cũng không thể ngăn cản họ tỏa sáng. Những tác phẩm của ông, đặc biệt là bức tranh vẽ bằng máu năm 1975, hiện vẫn là hiện vật vô giá tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời đại rực lửa và những con người "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".


