Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đại tá Lê Hùng Dũng và những năm tháng “Mưa dầm, cơm vắt”

Đại tá Lê Hùng Dũng, nguyên Phó chỉ huy trưởng BCHQS Tỉnh Kiên Giang, nhân chứng sống của lịch sử, chúng tôi được nghe bác kể về lịch sử, về cuộc cách mạng mà bác đã trực tiếp tham gia, đóng góp vào cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc.

An Giang17/11/2025Danh Thị Kiều (Đoàn xã Hòa Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đại tá Lê Hùng Dũng và những năm tháng “Mưa dầm, cơm vắt”

Hôm nay, chúng tôi được gặp gỡ Đại tá Lê Hùng Dũng, nguyên Phó chỉ huy trưởng BCHQS Tỉnh Kiên Giang, nhân chứng sống của lịch sử, chúng tôi được nghe bác kể về lịch sử, về cuộc cách mạng mà bác đã trực tiếp tham gia, đóng góp vào cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc.

Bác kể năm 1966, bác đi bộ đội, giờ là tiểu đoàn 207, 207 hồi đó gọi là U Minh 10, bây giờ đóng tại xã Kiên Lương. Trước đó thì đánh trận ở cầu Bàu Môn ở An Biên mình. Năm 1969, quân số bắt đầu hao mòn, ban đêm thì đánh, ban ngày thì rút ra nó đánh lại, vậy là hết 40 mấy ngày đêm vòng vòng ra thị xã Rạch Giá. Cuối năm 1970 bác mới hành quân về Ba Hòn. Trận chiến đấu ác liệt, cơm không có ăn, ăn rau rừng với củ hủ chuối, ăn đỡ để sống đánh giặc. Đánh xuyên suốt không có ngày nghỉ, không có ngày nào nghỉ hết. Ngày mình đánh lên, đêm nó đánh, đánh đêm ngày đánh xuống hy sinh nhiều lắm. Tới cuối tháng 12 năm 1970, mình bắt phục hồi lại, đi đánh hết tỉnh Kiên Giang. Sau này tới năm 1971, cái thời kỳ mà mở màn rồi cái khu Ba Hòn nó còn rớ tới nữa, dữ lắm, đánh vòng vòng ở khu Giồng Riềng, Tân Hiệp với Gò Quao, An Biên. Sau đó Bác về tiểu đoàn 519, bác được đơn vị cử đi huấn luyện cho trung đội pháo binh của Hà Tiên, xong nhiệm vụ huấn luyện Bác mới về dưới An Biên với về dưới Vĩnh Thuận. Cả trung đội hai bộ đồ, chứ đâu có phải được như bây giờ 1 người hai bộ. Tối tả lò pháo lên trời vất vả lắm con, máy bay nó bay đổ quân với nó đánh mình thôi, đổ một lần mấy chục chiếc, cả trăm chiếc luôn, y như chuồn chuồn trên bầu trời. Bác dù mệt mỏi, dù có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy đồng đội bên cạnh, tất cả đều tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Chiến đấu vì quê hương, vì độc lập tự do của đất nước, đó là động lực lớn nhất.

Bác luôn rèn luyện bản thân rồi học hành cho giỏi để nâng nâng kiến thức, phục vụ cho nhân dân, để cho con cháu mình sau này. Bác hai không có cái trường học, cất lên cái trường nào thì trường đó sụp đổ, hai, ba ngày, nó đem bom rồi nó bỏ, đâu được học hành tới giải phóng ra rồi, tới ngày Hòa bình ra rồi mới được đi học. Đi học mà học bổ túc. Bác học bốn tháng mới biết chữ thì viết. Bây giờ thì trong điều kiện Hòa Bình được đào tạo chính quy, thoải mái không có lo gì hết. Tại sinh ra thời nào phải chịu, ai cũng muốn lo học, lo đi làm kiếm tiền, hồi trước thì lo chiến tranh, ông bà thì lo đi làm.

“Mưa dầm, cơm vắt”, một cụm từ quen thuộc nhưng lại gợi nhớ đến biết bao gian khó. Những đêm không ngủ vì mưa gió, những ngày hành quân với cơm vắt khô khốc, nhưng niềm tin vào chiến thắng, vào sự nghiệp giải phóng dân tộc đã tiếp thêm sức mạnh chobác và đồng đội vượt qua tất cả. Một hành trình dài đầy gian nan vất vả. Mỗi bước đi, mỗi chặng đường bác đi qua đều đầy ắp những câu chuyện sinh tử.

Cuộc gặp mặt người có công, nhân chứng lịch sử không chỉ là sự kiện tri ân, mà còn là điểm kết nối giữa quá khứ vẻ vang và hiện tại đổi mới. Những lời chia sẻ, những ánh mắt, nụ cười và cả giọt nước mắt xúc động đã góp phần nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, khơi dậy khát vọng phát triển và bồi đắp giá trị nhân văn cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn