Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẠI TÁ LÊ HỮU THÚY - "BẢN ĐỒ PHÒNG THỦ SÀI GÒN" VÀ DI SẢN CỦA MỘT HUYỀN THOẠI THẦM LẶNG (KỲ 3 - KỲ CUỐI)

Tôn vinh chiến công cuối cùng và vĩ đại nhất của ông Thúy. Đầu năm 1975, ông tiếp tục gửi về "Kế hoạch Phòng thủ Sài Gòn", giúp Bộ Chỉ huy Chiến dịch Hồ Chí Minh thần tốc giải phóng miền Nam. Kỳ 3 cũng nói về cuộc đời ông sau 30/4 và di sản bất tử của ông.

Vĩnh Long16/11/2025Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau đòn sấm sét 1972, địch càng điên cuồng lùng sục nội gián. Nhưng "Giáo sư Thúy" vẫn ở đó, bình thản, điềm đạm, tiếp tục công việc của mình. Ông trở nên "đáng tin cậy" hơn bao giờ hết, vì không ai có thể tin một trí thức "hiền như đất" lại có thể là một điệp viên cộng sản kỳ cựu. Và ông đã chờ đợi để tung ra đòn quyết định cuối cùng.

Năm 1974, và đặc biệt là đầu năm 1975, quân ta thắng lớn ở Phước Long, rồi Buôn Ma Thuột. Quân địch tan rã ở Tây Nguyên, ở Huế, Đà Nẵng. Chế độ Sài Gòn hoảng loạn, co cụm về Sài Gòn, cố gắng thiết lập một "vành đai thép" để tử thủ.

Trong cơn hấp hối, chúng vạch ra một kế hoạch phòng thủ cuối cùng, do Tướng Nguyễn Văn Toàn chỉ huy, gọi là "Phòng tuyến Sài Gòn" (hay "Phòng tuyến Phan Rang - Xuân Lộc"). Đây là hy vọng cuối cùng của chúng, tập trung toàn bộ lực lượng còn lại để giữ Sài Gòn.

Và một lần nữa, "Giáo sư Thúy" lại có được nó.

Ông đã sao chép và gửi về căn cứ bản đồ và kế hoạch chi tiết của "Phòng tuyến Sài Gòn". Ông báo cáo rõ: Địch sẽ tử thủ ở đâu (Xuân Lộc), bố trí Sư đoàn nào, hỏa lực ra sao, điểm mạnh, điểm yếu của từng cụm phòng ngự.

Bản tin tình báo cuối cùng này có giá trị bằng cả một quân đoàn. Nhờ nó, Bộ Chỉ huy Chiến dịch Hồ Chí Minh đã biết rõ "đường đi nước bước" của địch. Ta biết Xuân Lộc là "cánh cửa thép", nên đã tập trung lực lượng đập tan "cánh cửa" này. Nhưng quan trọng hơn, ta biết những hướng phòng thủ yếu hơn để các "cánh quân" của ta có thể thần tốc thọc sâu, bao vây Sài Gòn mà không sa lầy vào những trận đánh đẫm máu không cần thiết.

Thông tin của ông đã góp phần trực tiếp giúp cuộc Tổng tiến công Mùa xuân 1975 diễn ra "thần tốc, táo bạo, bất ngờ", cứu hàng ngàn sinh mạng của chiến sĩ và đồng bào, rút ngắn cuộc chiến đến thắng lợi cuối cùng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi xe tăng của ta húc đổ cổng Dinh Độc Lập, "Giáo sư Thúy" vẫn đang ở Bộ Tổng Tham mưu. Ông bình thản chứng kiến sự sụp đổ của một chế độ mà ông đã góp phần làm tan rã từ bên trong. Ông hoàn thành 21 năm "hai cuộc đời" của mình một cách trọn vẹn và an toàn tuyệt đối.

Sau ngày giải phóng, ông tiếp tục phục vụ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, được phong quân hàm Đại tá. Ông trở thành Giám đốc đầu tiên của Bảo tàng Tình báo Quốc phòng – người "giữ bí mật" lại trở thành người "kể lại lịch sử" hào hùng của ngành.

Năm 2009, Đại tá Lê Hữu Thúy được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là biểu tượng bất tử của ngành Tình báo Việt Nam – một "Giáo sư" thầm lặng đã dùng trí tuệ làm vũ khí, đánh bại kẻ thù ngay tại "bộ não" của chúng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn