ĐẠI TÁ LÊ XUÂN HỮU – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y TỪ ĐIỆN BIÊN PHỦ ĐẾN BÌNH – TRỊ – THIÊN
ĐẠI TÁ LÊ XUÂN HỮU – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y TỪ ĐIỆN BIÊN PHỦ ĐẾN BÌNH – TRỊ – THIÊN
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu, còn có những con người lặng thầm chiến đấu trên một mặt trận đặc biệt – mặt trận cứu người. Đại tá Lê Xuân Hữu, chiến sĩ quân y thuộc Đại đoàn 308, là một trong những tấm gương tiêu biểu như vậy. Cuộc đời ông gắn liền với những chặng đường lịch sử oanh liệt của dân tộc, từ Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 đến chiến trường ác liệt Bình – Trị – Thiên trong kháng chiến chống Mỹ.
Đại tá Lê Xuân Hữu sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, ông sớm giác ngộ cách mạng và tình nguyện tham gia quân đội khi tuổi đời còn rất trẻ. Với mong muốn cứu chữa thương binh, đồng đội, ông được phân công vào lực lượng quân y – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Những ngày ở Điện Biên Phủ – cứu người giữa lằn ranh sinh tử
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại đoàn 308 là một trong những đơn vị chủ lực, tham gia nhiều trận đánh then chốt. Là một chiến sĩ quân y, Lê Xuân Hữu không trực tiếp xung phong trên tuyến đầu, nhưng lại luôn có mặt ở nơi ác liệt nhất – nơi những người lính bị thương cần được cứu chữa kịp thời.
Ông từng chia sẻ rằng, điều kiện cứu chữa khi đó vô cùng thiếu thốn:
“Thuốc men khan hiếm, dụng cụ đơn sơ, có khi chỉ là vài băng gạc, con dao mổ và tinh thần quyết tâm cứu sống đồng đội.”
Giữa mưa bom, bão đạn, ông cùng đồng đội phải bò, trườn ra trận địa, đưa thương binh về phía sau, sơ cứu ngay tại hầm hào hoặc dưới tán rừng. Có những ca thương nặng, ông phải xử lý ngay tại chỗ, tranh thủ từng giây để giữ lại sự sống cho đồng đội.
Những ngày đêm không ngủ, những ca mổ dã chiến trong điều kiện thiếu ánh sáng, thiếu thuốc, nhưng với tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái, ông đã góp phần cứu sống nhiều chiến sĩ, giúp họ có cơ hội trở lại chiến đấu hoặc trở về với gia đình.
Trên chiến trường Bình – Trị – Thiên – bản lĩnh người thầy thuốc quân y
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đại tá Lê Xuân Hữu tiếp tục lên đường, có mặt tại chiến trường Bình – Trị – Thiên, một trong những khu vực ác liệt nhất miền Trung.
Tại đây, điều kiện chiến đấu và cứu chữa còn khắc nghiệt hơn: bom đạn liên miên, khí hậu khắc nghiệt, dịch bệnh hoành hành. Là cán bộ quân y, ông không chỉ điều trị vết thương chiến tranh mà còn phải đối mặt với các bệnh sốt rét, suy kiệt, nhiễm trùng…
Ông kể lại:
“Có những lúc vừa cứu chữa thương binh, vừa phải đào hầm tránh bom. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, chúng tôi cũng không được phép chậm trễ – vì mỗi phút giây đều có thể quyết định sinh mạng của người lính.”
Không chỉ giỏi chuyên môn, ông còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội, động viên anh em vượt qua đau đớn, giữ vững niềm tin chiến thắng. Chính sự tận tụy ấy đã góp phần giữ vững sức chiến đấu của đơn vị trong những thời điểm khó khăn nhất.
Người lính quân y – suốt đời vì đồng đội, vì nhân dân
Trải qua hai cuộc kháng chiến, Đại tá Lê Xuân Hữu luôn giữ trọn phẩm chất của người thầy thuốc – chiến sĩ: “lương y như từ mẫu”, hết lòng vì người bệnh, vì đồng đội. Sau chiến tranh, ông tiếp tục công tác, đóng góp vào việc xây dựng ngành quân y ngày càng vững mạnh.
Cuộc đời của ông là minh chứng rõ nét cho một chân lý giản dị mà sâu sắc: không phải chỉ có những người cầm súng mới làm nên chiến thắng, mà còn có những người lặng thầm cứu chữa, giữ gìn sự sống – những người góp phần không nhỏ vào thắng lợi chung của dân tộc.
Từ chiến hào Điện Biên Phủ đến chiến trường Bình – Trị – Thiên, Đại tá Lê Xuân Hữu đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử dân tộc bằng trái tim của một người thầy thuốc và bản lĩnh của một người lính. Những ký ức và cống hiến của ông không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là nguồn cảm hứng sâu sắc cho thế hệ hôm nay về lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và ý chí cống hiến vì Tổ quốc.



