Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đại tá Nguyễn Đình Kiên – Hình tượng "Khắc tinh B52" và Người truyền lửa Bộ đội Cụ Hồ

Đồng Nai17/06/2026Tỉnh đoàn Đồng Nai (Tỉnh đoàn Đồng Nai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng mang trong tim lời thề sống chết cùng đất nước

Sinh ra trong thời chiến, Nguyễn Đình Kiên sớm lựa chọn con đường của một người lính. Tháng 12 năm 1966, khi đang là sinh viên Trường Đại học Nông nghiệp, ông gác lại tất cả: Giảng đường, ước mơ cá nhân để khoác lên mình màu áo lính. Quyết định ấy, ông kể, đến rất tự nhiên: “Khi Tổ quốc cần, thì mình phải đi thôi”.Ngày lên đường , mẹ ông dặn một câu giản dị: “Đi bộ đội thì cố mà giữ mình, nhưng nếu cần, thì phải giữ nước trước”. Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu.

Từ một chàng sinh viên, ông trở thành người lính Phòng không – Không quân. Những ngày đầu huấn luyện, mọi thứ đều mới mẻ. Từ khí tài, kỹ thuật đến nhịp sống quân ngũ. Nhưng chính môi trường kỷ luật ấy đã rèn giũa nên một Nguyễn Đình Kiên rất khác. Kiên định, chính xác và bản lĩnh.Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông tham gia 52 trận đánh lớn nhỏ, trực tiếp cùng đơn vị bắn rơi 12 máy bay Mỹ, trong đó có 4 chiếc B-52 – biểu tượng sức mạnh không quân chiến lược của Hoa Kỳ.

Mỗi khi nhắc đến tháng 12-1972, giọng ông trầm lại. Đó là thời điểm Hà Nội bước vào trận quyết chiến. Không quân Mỹ huy động B-52 đánh phá với cường độ chưa từng có. Trên màn hình radar, tín hiệu mục tiêu bị che lấp bởi những dải nhiễu điện tử dày đặc. Có lúc, tất cả chỉ là một màn trắng xóa. Chỉ vào bức ảnh đã cũ, mờ theo dấu thời gian, ông chậm rãi nói: “Không nhìn thấy rõ mục tiêu, nhưng vẫn phải bắn”.

Khi ấy, ông là sĩ quan của Tiểu đoàn Tên lửa 57. Trận địa liên tục bị uy hiếp, khí tài hao mòn, đạn dược cạn dần. Và rồi đến thời điểm mà mỗi quyết định đều mang tính sống còn. Tiểu đoàn chỉ còn lại hai quả tên lửa cuối cùng.Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: Nếu bắn trượt, họ sẽ mất khả năng chiến đấu. Không khí trong cabin điều khiển đặc quánh. Những ánh mắt trao nhau, không cần lời.Quả đạn thứ nhất rời bệ, xé toạc màn đêm. Một khoảng lặng căng thẳng. Rồi tín hiệu - mục tiêu bị tiêu diệt. Không kịp nghỉ, quả thứ hai tiếp tục được phóng lên. Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút, hai chiếc B-52 lần lượt bị bắn rơi.

Và từ đó, cái tên “khắc tinh B-52” gắn liền với ông và đồng đội

Người thầy truyền cảm hứng


Chiến tranh kết thúc. Nhiều người trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng Nguyễn Đình Kiên lại bước vào một hành trình mới. Ông được điều về Trường Sĩ quan Phòng không – Không quân, trở thành giảng viên. Từ người trực tiếp chiến đấu, ông chuyển sang đào tạo những người sẽ bảo vệ bầu trời.Trên bục giảng, ông vẫn giữ phong thái của một người lính: Nghiêm túc, chuẩn mực, nhưng gần gũi. Những bài giảng của ông không chỉ có công thức, quy trình, mà còn có cả những câu chuyện thật – những quyết định trong khoảnh khắc sinh tử.

Khi về Cục Tác chiến, Bộ Tổng Tham mưu, ông tiếp tục thể hiện bản lĩnh của một sĩ quan tham mưu chiến lược. Từ xử lý tình huống trên không, trên biển, đến tham gia đàm phán quốc tế, ông đều thể hiện sự chín chắn, sắc sảo. Trong một tình huống tại Hội nghị APEC 2006, ông đã kịp thời phát hiện dấu hiệu xâm phạm vùng trời, tham mưu xử lý dứt khoát, bảo đảm an ninh tuyệt đối cho sự kiện. “Làm tham mưu cũng như chiến đấu, chỉ khác là không có tiếng súng”, ông nói.


Người viết ký ức và giữ lửa truyền thống

Khi nghỉ hưu, ông không chọn nghỉ ngơi hoàn toàn. Ông bắt đầu viết. Cuốn hồi ký “Người lính với bầu trời Hà Nội” được ông hoàn thành sau nhiều năm trăn trở. Mỗi trang viết là một lát cắt của ký ức chân thực, không tô vẽ, nhưng đầy sức nặng.

Cầm cuốn sách ông tâm sự, viết không phải để kể công, mà để con cháu hiểu được cha ông đã sống như thế nào. Ngoài ra, ông còn tham gia biên soạn nhiều tài liệu về chiến tranh phòng không. Những công trình ấy không chỉ có giá trị lịch sử, mà còn mang tính khoa học, phục vụ huấn luyện. Nhưng có lẽ, công việc quan trọng nhất của ông lại là những buổi nói chuyện truyền thống. Ông kể chuyện bằng giọng bình thản. Không kịch tính, không lên gân. Nhưng chính sự chân thật ấy khiến người nghe lặng đi.

Ông kể về đồng đội. Những người đã nằm lại. Ông kể về những đêm không ngủ. Ông kể về nỗi sợ và cách vượt qua nó. “Chúng tôi không phải không sợ, nhưng chúng tôi biết mình không được phép lùi”, ông nói.Giờ đây, trong căn nhà nhỏ giữa lòng Hà Nội, cuộc sống của ông giản dị. Sáng đọc sách, chiều đi bộ, thỉnh thoảng gặp gỡ đồng đội cũ. Phía sau sự bình yên ấy là một cuộc đời đã đi qua những thời khắc dữ dội nhất của lịch sử.Nhìn lại, ông không nói nhiều về chiến công. Khi được hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất, ông im lặng một lúc lâu, rồi mỉm cười: “Không phải là những chiếc B-52 bị bắn rơi… mà là chúng tôi đã góp phần để đất nước có ngày hôm nay”

Cuộc đời và sự nghiệp của Đại tá Nguyễn Đình Kiên là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự cống hiến không ngừng nghỉ vì dân tộc. Từ cậu sinh viên gác lại giảng đường để lên đường nhập ngũ, đến người chiến sĩ kiên cường trên trận địa tên lửa, lập nên những chiến công vang dội trước pháo đài bay B-52, ông đã dành trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện và bài học mà ông để lại vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ. Xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và sự kính trọng chân thành đối với những đóng góp to lớn của Đại tá Nguyễn Đình Kiên – người anh hùng đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn